Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vì sao muốn chạy trốn! Cha anh rốt cuộc cho em cái gì tốt, mà em mẹ nó vì sao lại rời khỏi anh!”

“Em nói đi!”

Ánh mắt Lê Đông trống rỗng đầy tuyệt vọng, đôi môi mấp máy, khuôn mặt đau đớn, nước mắt rơi như mưa: “Ông ta cho em hai mươi vạn……”

“Lại chỉ vì hai mươi vạn!”

“Tình yêu của anh dành cho em, chỉ cần hai mươi vạn là có thể vứt bỏ đúng không! Tiền anh cho em đều không chỉ dừng lại ở con số này!”

Khương Từ Niên nắm lấy hai cánh tay cô, ấn cơ thể mềm mại như bông áp xuống, vẻ mặt tức giận đầy hung ác, nhìn cô giống như nhìn một đóa hoá sắp khô héo, lung lay sắp đổ khi đối diện với tử vong.

“Rốt cuộc em có yêu anh hay không, yêu anh hay không!”

“Yêu….” Giọng Lê Đông run rẩy nghẹn ngào.

Anh lại một lần nữa đưa tay lên mặt cô, đẩy vào sợi tóc mái tán loạn đang che hai má cô sang hai bên, âm lãnh cố chấp hỏi: “Bây giờ thì sao! Bây giờ em có yêu anh không sao!”

Lê Đông không thở nổi híp mắt lại, khó khăn gật gật đầu: “Yêu.”

Bang!

Một bàn tay to lướt qua tai cô, theo đó là gò má sưng đỏ, đầu cũng bị xoay qua một bên, thậm chí trong đầu cô còn nghe thấy tiếng ong ong.

“Yêu anh sao! Lê Đông!”

“Yêu!”

Khương Từ Niên không ngừng tát lên mặt cô, đem gương mặt mong manh tát đến trầy da vẫn không chịu dừng lại.

“Có yêu anh hay không! Yêu anh hay không!” Anh điên cuồng chất vấn, đôi mắt hung ác của anh bị mát tóc che lại, không hề có chút nhân tính nào, anh như đang phát điên.

“Hức…. Yêu….” Lê Đông bật khóc thành tiếng, Khương Từ Niên không đợi cô phát ra tiếng khóc, lại tát thêm một cái nữa, kèm theo đó là lời chất vấn.

“Yêu anh sao!”

Khuôn mặt cô đổ máu, tơ máu từ làn da mỏng rỉ ra, phạm vi trầy da càng lúc càng lớn, Lê Đông vô cùng sợ hãi trước thủ đoạn của anh, đau đớn đến chôn vùi tôn nghiêm của bản thân, cô sợ hãi đến không dám khóc ra tiếng, sợ hãi đến muốn sửa miệng.

“Không……”

Khương Từ Niên hai mắt đỏ ngầu, vẻ mặt hung ác, mày nhíu chặt, hai mắt trừng lớn khiến người ta khiếp sợ, bên trong đôi mắt tràn đầy tơ máu rậm rạp, anh gằn từng chữ một nói: “Lặp lại lần nữa!”

Lê Đông “Huhu” một tiếng gào khóc lên, kịch liệt mà thông báo một khoảnh khắc có vẻ phá lệ bi kịch tại đây: “Em yêu anh, em yêu anh! Em yêu anh!”

Bang!

“Hiện tại thì sao?”

“Hiện tại thì sao!”

Khương Từ Niên lặp đi lặp lại tát lên hai bên mặt Lê Đông như vậy, chính là muốn bức cô dù có chết đến nơi cũng phải thừa nhận cô yêu anh.

Mỗi một lần nghe cô nói, thù hận trong lòng Khương Từ lại tiêu giảm đi một ít, nhưng như này vẫn còn xa lắm, vẫn không đủ, anh rất cố chấp không tin rằng Lê Đông là thật sự yêu anh, một hai phải tát lên mặt cô để ép cô lặp đi lặp lại lời nói đó, dùng lời đó để xác nhận rằng cô yêu anh không phải là lời nói dối.

Mặt Lê Đông sưng to phồng lên, khóe miệng đã thấm ra vết máu cố gắng kéo kéo dài hơi tàn, yếu ớt bất kham nói ra một câu: “…… Em yêu anh.”

“Nói lớn lên!”

Sau một cái tát vang lên thân thúy, Lê Đông vẫn không nhúc nhích nằm ở nơi đó, nửa điểm lời cũng không phát ra.

“Anh bảo em nói lớn lên.”

Khương Từ Niên túm tóc cô kéo lên, nhưng đầu cô lại như một con rối gỗ rũ xuống, hai mắt nhằm lại, có lẽ đã ngất.

Quan Xuyên gọi điện thoại cho Khương Từ Niên, quan tâm mà dò hỏi xem anh đã bắt được người hay không.

Đầu bên điện thoại là một mảnh tĩnh lặng như tờ, sau khi biết được Khương Từ Niên đã bắt được Lê Đông vào trong tay, Quan Xuyên cuối cùng cũng đã hiểu được chuyện gì xảy ra, nhịn không được ôm bụng cười cười ha ha.

Nếu Khương Từ Niên có thể tiếp điện thoại của cậu, khẳng định là rảnh rỗi không có việc gì làm, có thể làm cậu rảnh rỗi nguyên nhân chỉ có một, hoặc là là Lê Đông bị anh chơi đến hôn mê, hoặc là không tìm được Lê Đông, và rất hiển nhiên đáp án là chỉ có thể là về trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận