Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu ngón tay rút khỏi miệng cô ngay lập tức giáng lên mặt cô một cái tát.

Mặc dù rất đau, nhưng cô thật sự vô cùng vui vẻ, vui vì chủ nhân tự tay dạy dỗ cô, bàn tay và lực đạo quen thuộc, trên làn da cảm nhận được ẩn ẩn đau rát, mỗi ngày mỗi đêm nhớ nhung đều mong rằng mình lại được tát.

“Cảm ơn chủ nhân ban thưởng.” Cô trung thành dập đầu.

“Đây không phải yêu.”

Rina ngơ ngác ngẩng đầu, hắn chỉ gvào ương mặt ửng đỏ có vết bàn tay nói với cô: “Đây không phải, có hiểu không?”

“Đã hiểu. Vậy chủ nhân, yêu em sao?”

Tông Chính xoa xoa đầu cô, đặt dây roi mây trước mặt cô: “Ngậm lấy.”

Cô hé miệng ngậm lấy, hắn đứng dậy, ở phía sau cô cởi quần ra, Rina nâng hai cánh mông với những vết thương chồng chất lên một cách đầy mong chờ, cô ấp ủ mong muốn nhanh chóng nhận được khoái cảm, nhanh chóng làm huyệt nhỏ ẩm ướt.

Chờ đợi vật thô to của hắn tiến vào, tấc cả những khoảng trống đều bị lấp đầy hoàn toàn, nhưng còn một cái, ngực vẫn đang rầu rĩ, vô cùng khó chịu.

Dây mây trong miệng hợp với những chuyển động những chuyển động của hắn không ngừng rung lắc, cô nghĩ có thể hỏi chủ nhân có thể yêu cô hay không nhưng thứ đang ngậm trong miệng ngăn cản không để cho cô nói được lời nào.

Cô cúi đầu, bụng nhỏ bi vật quen thuộc tiến thật sâu vào trong làm nó nhô lên to hơn bình thường, lại tiếp tục đâm thật sâu, cửa động vốn có dãn rất tốt hôm nay cũng bị lấp đầy thật khít, trong căng phòng yên tĩnh chỉ còn lại âm thanh ham muốn của thể xác giao thoa.

Đâm vào sau đó lại rút ra, chứ thế lặp đi lặp lại.

——

308 nhìn bản đồ trên xe xác định được vị trí của khác sạn, xem ra còn phải đi tiếp một đoạn rất dài.

“Xem tình hình thì có lẽ họ định vượt qua cổng hải quan, nếu tôi đoán không sai thì đích đến của họ chính là Nhật Bản.”

“Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ.”

“Đi một bước tính một bước thôi, dù sao chỉ cần có Tang Nại ở đó thì không mất đâu được.”

Hòa Uyên giơ chân lên bắt chéo: “Nói ra thì dễ nhưng ai biết tên kia có tâm tư gì khác hay không, lỡ như cậu ta cố ý đem Rina giấu đi rồi mang túi đựng máy định vị vứt bỏ thì sao.”

Hi Dư nói: “Thì ra anh ghét cậu ta như vậy.”

“Vô nghĩa! Rina là người của gia!”

“308 khép bản đồ lại, hỏi: “Anh thích 4405 hay là yêu cô ấy?”

“Ai mà rõ được tình tình ái ái trong miệng các người, không phải thích và yêu đều giống nhau à?”

“Giống nhau ở chỗ nào, tôi chắc chắc là yêu, cực kỳ, cực kỳ yêu Rina”.” Di Hư nói qua kẽ răng: “Cũng vô cùng thích máu của chị ấy, chỉ cần nghĩ đến thôi nước giãi cũng chảy ra rồi.”

Hòa Uyên ngắt ngang một tiếng, ôm ngực nói: “Này, tôi cũng yêu mà! Đây là người của tôi, cậu giám giành với tôi, tôi sẽ lột da cậu ra.”

——-

Tưởng Tư Trạc gõ gõ lên bàn của Chu Bắc Dịch.

Hắn đang tựa lên ghê ngủ lim dim, mở mắt ra với vẻ tiều tùy, thiếu sức.

Hai ngày nay bị bệnh viện tâm thần tra tấn vô cùng khổ sở về việc người bệnh chạy đến vườn nô lệ của trường.

“Làm gì …”

“Bọn Hòa Uyên.”

Chu Bắc Dịch nhắm hai mắt lại, môi mấp mấy: “Từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên Kiến Giáo có nhiều học sinh bỏ chạy như vậy.”

“Chủ nhân của Rina đã thông tri cho trường học, đã mang em ấy trở về.”

Chu Bắc Dịch bỗng mở mắt ra: “Chuyện này từ khi nào?”

“Mới đây.”

“Em ấy mới đi ngoài có hai ngày lại lập tức tìm đến chủ nhân của mình?”

“Cũng không chắc chắn lắm, nhưng căn cứ theo định vị của chiếc xe mà bọn họ đã trộm đi, có thể đoán được bây giờ cũng đi theo Rina.”

Chu Bắc Dịch ngồi ngay ngắn lại: “Ở đâu?”

“Có ý định chạy đến hải quan.” Tưởng Tư Trạc đưa bản đồ định vị cho hắn xem, Chu Bắc Dịnh nhận lấy máy tính, di chuyển bản đồ sang phải.

“Xem ra nơi họ muốn đi là Nhật Bản.”

“Đúng vậy, bây giờ cần phải làm gì?”

“Anh hỏi tôi?” Chu Bắc Dịch cười đến run bả vai.

“Theo như hiểu biết của tôi về Hòa Uyên, nó không có khản năng từ bỏ Rina, ngoại trừ việc đi tìm em ấy không còn khả năng nào khác.”

Chu Bắc Dịch mệt mỏi nhéo nhéo giữa mày, ấn ấn vài cái mới chống bàn đứng dậy: “Vậy đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Đặt vé máy bay đi Nhật Bản.”

Tưởng Tư Trạc chống bàn bên cạnh nghiêng đầu: “Muốn cùng một phe với tôi?.”

“Tôi nghĩ là anh cũng không muốn từ bỏ Rina.”

“Đúng, tôi cũng nghĩ là anh cũng như vậy”

Hai người vô cùng ăn ý cười cười rời khỏi phòng.

Nơi này là một cảng tư nhân, chiếc xe kia chắc hẳn là muốn đi thẳng lên thuyền, ba người ngừng xe ở bên ngoài cảng, xung quanh không có bóng dáng của bảo vệ, bọn họ lom khom như ba tên ăn trộm, mắt thấy xe liền phải chạy tiến vào thuyền.

Trước một giây bọn họ nhảy lên con thuyền lớn kia.

Hi Dư bị trượt chân, suýt chút nữa đã rơi xuống biển, tay bám lấy phao cứu sinh ở phía đuôi thuyền.

Bình luận (0)

Để lại bình luận