Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiểu Vân, vì sao em không tin, anh thật sự yêu em mà. Trước đây lừa em là anh không đúng, nhưng hiện giờ anh đã ly hôn, không còn ai có thể ngăn cản chúng ta nữa.” Trần Trọng Lễ nói, sau đó muốn tiến lên nắm lấy tay Hạ Vân.
Hạ Vân lại lùi về sau hai bước tránh né “Anh đang nói linh tinh gì thế.”
Cảm thấy hai người hoàn toàn không cùng một tần số, Hạ Vân kìm nén lửa giận nói
“Trần Trọng Lễ, tôi rời đi là vì tôi không yêu anh, không cần anh, mà không phải bức anh ly hôn, anh hiểu hay không?”
Trần Trọng Lễ sửng sốt “Không… Không cần anh?”
Bên kia, bà cụ ở tɾong phòng điều hòa quan sát bên ngoài một lúc lâu phát hiện người tới không thí¢h hợp, tɾong lòng bà ấy quýnh lên, cầm lấy cây chổi chạy vội ra ngoài…
Hạ Vân đang nghĩ làm thế nào đuổi người đi, thì thấy bà nội cầm lấy cây chổi dài, hùng hổ lao ra.
“Làm sao thế, đã xảy ra chuyện gì?” Bà cụ cầm cây chổi đứng trước mặt Hạ Vân, có tư thế “một người đã đủ giữ quan ải”, bảo vệ Hạ Vân ở sau người.
Hạ Vân cảm thấy buồn cười còn cảm động, nếu Trần Trọng Lễ thật sự là người xấu, thì với thân hình cao lớn ¢hắc nịch này của anh ta hai bọn họ cũng không đánh lại.
“Bà nội, không sao đâu ạ, là… Người quen.” Hạ Vân vội ngăn bà nội lại, không cho bà ấy quá xúc động.
Khi bà cụ còn trẻ, tính tình đanh đá nổi tiếng gần xa.
Nghe Hạ Vân gọi bà nội, Trần Trọng Lễ ở một bên vội vàng cười tươi, cũng gọi bà nội theo
“Bà nội, cháu là bạn trai của Tiểu Vân.”
Hai chữ bạn trai khiến Hạ Vân lập tức bùng nổ “Anh câm miệng Chúng ta đã sớm chia tay ”
“Bạn trai?” Bà nội ngây ngốc, đánh giá Trần Trọng Lễ từ trên xuống dưới, kiểu tóc đẹp trai, mặc âu phụcđi g͙iày da, g͙iày da lau sáng bóng, phía sau còn có một chiếc xe thể thao màu đen, nhưng đúng là dạng chó hình người.
“Bà nội, không phải, cháu và anh ta đã sớm chia tay.” Hạ Vân sốt ruột giải thí¢h.
Trần Trọng Lễ nhẹ giọng nói
“Tiểu Vân, lúc trước đều là lỗi của anh, lần này anh tới là muốn cầu xin em tha thứ. Em nể mặt đứa bé, lại cho anh thêm một cơ hội nữa đi, đứa bé cũng cần cha mà.”
“Trần Trọng Lễ, lúc trước chúng ta đã nói vô cùng rõ ràng, đứa bé thuộc về tôi, sau này anh không nhắc tới nữa. Hiện giờ anh lại lấy chuyện đứa bé ra nói, anh có chút liêm sỉ nào hay không?”
“Đứa bé?” Đôi mắt của bà nội trợn to hơn nữa, hung dữ nói “Cậu là tới đoạt đứa bé sao?”
“Cháu không có…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận