Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vốn là có hẹn với Cung Vương phu phụ, nhưng lúc này đang hứng trí bừng bừng, Tả Triều Chi đã trực tiếp sai người đến Cung Vương phủ thông báo một tiếng, có lẽ Cung Vương phu phụ cũng có thể hiểu được chỗ khó của hai người.
Lần này xe ngựa chạy nhanh trên đường trở về phủ lớn tướng quân, hơn nữa dừng lại tiến vào sân nhỏ ở Như Ý Các, có lẽ Tả Triều Chi là muốn dốc sức làm, chấp hành nhiệm vụ khiến cho Đường Miên khóc kia.
Tả Triều Chi buông hai tay Đường Miên ra, thuận thế thắt vài nút ở đầu trước của đai lưng đang trói hai tay nàng kia, tiếp đó vò thành một đoàn, cứ như vậy nhét vào trong âm đạo bởi vì khát vọng mà co rút liên tục của Đường Miên, vải dệt nhanh chóng hấp thu nước mật tựa như xuân tuyền bên trong mị huyệt, mang đến một loại ngứa ngáy khô khan.
“Ha… Ưm… Làm gì vậy?” Thân thể dưới sự trêu chọc của Tả Triều Chi ở vào trạng thái lên không lên được, xuống không xuống được, cảm giác xâm nhập bất ngờ kia khiến mị huyệt của nàng co rút một hồi, sau đó lại có thể leo lên trên mây, khóe mắt Đường Miên bởi vì cuối cùng được giải phóng, hiện ra vệt nước mắt sinh lý.
“Đường Đường thật nhiều nước, chắn cho Đường Đường.” Tả Triều Chi xấu xa dùng ngón tay dài cạo qua hoa đế của Đường Miên, nàng lại run rẩy một hồi, sau đó Tả Triều Chi kéo váy của Đường Miên xuống, cần thận chỉnh lại y phục của nàng cho ngay ngắn.
“Xuống xe thôi.” Thái độ Tả Triều Chi khác thường, không ôm Đường Miên xuống xe, ngược lại bảo chính nàng đi ra ngoài, Đường Miên còn đang kỳ quái rốt cuộc trong hồ lô hắn bán thuốc cao gì, đợi khi nàng đứng dậy sải ra bước đầu tiên, lập tức đã cảm nhận được ý đồ của hắn, vải dệt thắt thành mấy nút ma sát ở trong hoa huyệt, mỗi một bước đều kích thích mị thịt vừa mới sau cao trào, cảm giác tê ngứa bắt đầu sinh ra từng chút một, cả cơ thể đều trở nên nóng bừng theo.
Khi Tả Triều Chi vươn tay muốn đỡ nàng xuống xe, chỗ chân tâm của Đường Miên bởi vì bị liên lụy mà cảm giác lượng lớn xuân thủy chảy ra, nàng cắn môi dưới, liếc xéo Tả Triều Chi, tâm ý hung hãn, thế nhưng nhìn ở trong mắt Tả Triều Chi lại chỉ có dáng vẻ mị hoặc.
Tâm trạng Tả Triều Chi rất vui vẻ, khiến Đường Miên tức giận không nhẹ, nhưng nàng không có lựa chọn nào khác, phủ lên tay hắn nhảy xuống, vào lúc cơ thể ngắn ngủi bay lên trong thân thể cũng có cảm giác nhẹ nhàng, nhưng khi giẫm lên mặt đất bằng phẳng lần nữa, vải dệt bên trong hoa huyệt lại ma sát mãnh liệt một hồi, đai lưng kia rất dài, đương nhiên không thể chìm vào toàn bộ, để lại một phần đuôi gãi gãi ở giữa hai chân nàng.
“Hừ… Ưm…” Đường Miên phát ra một hồi âm thanh cực kỳ kim nén, ửng hồng trên mặt trở thành lớp trang điểm mới mỹ lệ, yết hầu Tả Triều Chi giật giật, phát ra tiếng cười khẽ.
“Chàng xấu lắm!” Tiếng cười của Tả Triều Chi làm Đường Miên vừa thẹn vừa giận, nhưng lại cào một cái lên đầu quả tim nàng, nụ cười kìm nén của Tả Triều Chi chuyển sang nụ cười thoải mái, khuôn mặt tuấn dật ngày thường quá nghiêm túc, bây giờ dáng vẻ này có thể khiến tiểu cô nương điên cuồng.
“Đường Đường không phải thích ta đối với nàng xấu sao.” Chữ xấu kia được nhấn mạnh một chút, dường như còn có ý tử hàm xúc khác.
Đường Miên rất không vui, đưa tay xuống dưới thân Tả Triều Chi nắm lấy, cũng có thể cảm nhận được sự xấu xa của hắn qua vài lớp vải dệt, sau khi vô thức nhéo một chút, Đường Miên không thể không thừa nhận trong lòng, ưm rất xấu ưm rất thích.
Dục vọng bởi vì ẩn nhẫn mà đã phấn chấn từ lâu, càng rắn chắc hơn bình thường, dưới sự trêu chọc tận lực của Đường Miên, lớn gia hỏa kia lắc lư lên xuống, Tả Triều Chi thu lại ý cười trên mặt, quai hàm siết chặt, trông vô cùng dọa người, nhưng Đường Miên lại có cảm giác giành được một phần thắng lợi, lúc này đổi lại là nàng cười.
Vốn tưởng rằng Tả Triều Chi sẽ nổi cáu, không ngờ hắn lại chỉ tỏ vẻ cười như không cười nhìn nàng, trước khi Đường Miên kịp phản ứng lại, Tả Triều Chi đã kéo lấy tay nàng sải bước về phía trước, Đường Miên phải chạy chậm mới có thể đuổi kịp hắn, bước thấp bước cao, cảm giác ma sát trong hoa huyệt hết sức rõ ràng.
Lúc hai người bắt đầu một trước một sau leo lên cầu thang, cảm giác trở nên càng rõ ràng hơn, khi lên đến cầu thang lầu hai, Đường Miên tràn ra một tiếng ngâm khẽ, cuối cùng nàng không nhịn được từ phía sau Tả Triều Chi ôm lấy vòng eo hắn.
Tả Triều Chi cũng đã đè nén đến cực hạn, hắn trở tay kéo Đường Miên vào trong lòng, áp lên trên tường: “Tiểu yêu!” Tả Triều Chi cắn chặt răng hàm, hắn đễ Đường Miên giẫm lên hai bậc phía trên, tách hai đùi ra, sau đó xoạt một tiếng, váy của Đường Miên trực tiếp bị bàn tay to của hắn vung lên hung hăng xé toạc, dưới váy không một vật thể nên có chút chênh lệch nóng lạnh, khi váy che hạ thân bị loại bỏ, Đường Miên lạnh run cầm cập, bàn tay Tả Triều Chi nóng rực, từ mặt bên trong chân vuốt ve lên trên, Đường Miên run rẩy càng lợi hại, thậm chí trên làn da trắng nõn xuất hiện nổi lên một ít da gà.
Chân Đường Miên giẫm ở bậc thang cao bị hắn nâng cao hơn, Tả Triều Chi dùng một tay kia bắt lấy đai lưng bên trong hoa huyệt chậm rãi rút ra ngoài, theo sự kéo động đai lưng của hắn, mị thịt co rút lại như thế đã bị kinh hãi, khiến cái nút bên trong kia liều mạng nạo vét vách thịt.
“Ha a a.” Dòng điện từ bụng dưới chạy tán loạn khắp nơi, Đường Miên không nhịn được bắt đầu rên rỉ.
“Nhẫn nại chút, đợi lát nữa là tốt rồi.” Tả Triều Chi thấy Đường Miên khẽ nhíu mày ngài, trong lòng bèn có chút không đành, động tác trong tay cũng dịu đi, không nghĩ tới lại càng thêm giày vò, Đường Miên gần như mềm nhũn thành một vũng nước: “A Triều, A Triều, rất muốn… A muốn chàng… Quá hành hạ người rồi.” Lúc này Đường Miên mới biết bình thường có thể được hắn dứt khoát yêu thương là chuyện hạnh phúc cỡ nào.
Bị trêu đùa như vậy tuy cũng cực kỳ có tư vị, nhưng chỉ là quá tra tấn người rồi!
Trong lòng Tả Triều Chi khẽ thở dài không thể tưởng tượng nỗi, khóe miệng tự nhiên nhếch lên, trong mắt cũng nhuộm dần ý cười: “Lập tức sẽ ổn thôi.”
“A… Ưm.” Sau khi cái nút cuối cùng được kéo ra, Tả Triều Chi tiện tay ném đai lưng kia đi, đai lưng Điệp Tiệp leng keng rơi xuống đất, vừa kéo đai quần của mình, phóng thích ra nam căn đáng thương hề hề đợi cả buổi bên trong, lớn gia hỏa thô to kia sớm đã trưởng đến cực hạn, một cái nhún người của Tả Triều Chi đã đưa côn thịt kia đến chỗ sâu nhất.
Bên trong mị huyệt vốn bị nhét vải, rốt cuộc bên trong có hơi rít, bị dùng sức cắm vào như vậy, Đường Miên nhất thời vừa đau vừa sướng, khắp da đầu đều tê rần: “Nhẹ, nhẹ chút a.”
Đường Miên khóc hô ra tiếng, nhưng Tả Triều Chi không để ý đến nàng, chỉ nói: “Không thể nhẹ được.” Vừa dứt lời, hắn đã điên cường xoay eo ưỡn hông, dùng sức đẩy mình vào trong cơ thể Đường Miên như đóng cọc, nguyên thủy và man rợ, tràn đầy ý tử xâm lược của giống đực, muốn chiếm giữ giống cái thuộc về hắn này, để lại ấn ký trên người nàng, để nàng khắc sâu dấu ấn hình dáng thuộc về hắn.
“Ha a a a.” Nước mắt chảy ra liên tục từ khóe mắt, bị đỉnh lộng điên cuồng này làm cho kích phát ra.
“Lúc này mới vừa bắt đầu!” Tả Triều Chi cúi đầu liếm đi một giọt nước mắt: “Ta còn chưa bắt đầu dùng sức!” Nói xong, côn thịt của Tả Triều Chi lại đâm vào chỗ sâu nhất, đâm vào cổ tử cung hết lần này đến lần khác.
“A… Ưm.” Trước mắt Đường Miên hiện lên ảnh sáng trắng, trong đầu quanh quẩn tuyên ngôn vừa rồi Tả Triều Chi nói muốn thao khóc nàng, khi đó nàng còn không để khiêu khích của hắn ở trong lòng, bây giờ nhớ tới, còn thật sự có chút hối hận.
“A..Ưm… Quá sâu rồi, thật sâu.” Cổ tử cung trong nháy mắt bị đẩy ra một khe hở lớn bằng ngón tay cái, tiếp theo cả quy đầu đều thao vào trong tử cung, Đường Miên thật sự đã bật khóc, trong đầu đã là một mảnh mơ hồ, sảng khoái dần dần bao phủ thần trí của nàng, giữa lúc mơ mơ màng màng, trong đầu một mảnh pháo hoa nổ tung.
Tả Triều Chi nhịn hồi lâu cũng đã sắp tới cực hạn, sau khi dùng sức cắm rút gần trăm lần, gầm nhẹ phóng thích ở trong cơ thể nàng, lượng lớn tinh dịch trắng đục rót vào trong tử cung nhỏ nhắn xinh xắn, Đường Miên chỉ cảm thấy bụng dưới của mình rất trưởng rất căng.
Trong lúc mơ mơ màng màng, nàng bị Tả Triều Chi ôm lên, hạ thể của hai người vẫn quyện vào nhau, dương vật sau khi bắn tinh kích thước vẫn kinh người từng chút đâm vào hoa tâm của nàng, cả người Đường Miên căng thẳng, trước khi đến lầu ba, thế nhưng lại bị đâm đến gần chết một lần, chỉ có thể ôm vai Tả Triều Chi hức hức khóc nức nở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận