Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu như bây giờ tôi bị bắt, có phải em sẽ nói với tôi: Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ yêu anh. Phải không? Có phải vậy không.”

“Không phải… Không phải…” Điền Yên điên cuồng lắc đầu, nước mắt rơi ra khỏi hốc mắt.

Cửa thang máy mở ra, Bàng Kinh Phú kéo cô ra ngoài. Một cơn gió lạnh xâm nhập vào cơ thể cô, quần áo cô xốc xếch, cơ thể theo bản năng rùng mình một cái.

“Biết nằm vùng bị phát hiện sẽ bị xử lý thế nào không?” Âm thanh của Bàng Kinh Phú tàn nhẫn.

Ánh đèn ở nơi này quá nhức mắt, mấy ngọn đèn trần treo trên trần nhà, những dụng cụ tra tấn lạnh người làm người ta sợ hãi. Xiềng xích, móc câu, xích chân,… Vô số dụng cụ đều đã từng có ‘công trạng’.

Kính thủy tinh mờ chia nơi này thành nhiều phòng, sảnh trung tâm là nơi chứa nhiều dụng cụ tra tấn nhất.

Xi măng trên vách tường đầy vết ố và vết nứt, có chỗ còn rỉ nước. Trong góc đặt một chiếc lồng sắt cực lớn, bên trong rỉ sét chứng tỏ đã được cất giữ rất lâu.

Dưới đất là nền xi măng cứng rắn, lạnh như băng lại không có chút nhiệt độ. Trên đất còn rải rác một ít vết máu.

Mỗi khi gió đi qua các ống thông gió trên cao, người ta sẽ nghe thấy một âm thanh rít trầm khắp tầng hầm.

Các tầng trên là những căn hộ cao cấp sang trọng, mà tầng dưới lại là địa ngục nhân gian với những hình phạt vô cùng tàn khốc.

Người trong thang máy lục đục đi ra, bọn họ bắt những con tin và giam tất cả vào trong một căn phòng kính mờ.

Trong những người bị kéo xuống cũng có Đàm Tôn Tuần.

Cậu ta bị hai người đàn ông thô bạo kéo cánh tay, cưỡng ép lôi về phía trước. Hai chân sau bị kéo giống như tử thi mất đi bộ xương, mềm nhũn trượt dài trên mặt đất.

Mái tóc vốn là màu vàng, giờ phút này đã bị máu chảy ra nhuộm thành màu đỏ. Giọt máu vẫn còn nhỏ giọt chảy xuống, mái tóc buông xõa che đi vẻ mặt của cậu ta.

Bọn họ buộc dây xích treo trên trần nhà ở sảnh trung tâm vào cổ tay cậu ta. Đàm Tôn Tuần bị treo lơ lửng, đầu ngón chân kiễng lên, đầu gối nửa mềm quỳ xuống. Tuy nhiên, do bị trói ở cổ tay nên toàn thân cậu ta lảo đảo muốn ngã.

Bàng Kinh Phú ngồi trên chiếc ghế gỗ màu đỏ sậm. Lưng ghế đứng cao sừng sững như một ngai vàng tượng trưng cho quyền thế không thể lay chuyển.

Anh nhận lấy khăn lông người bên cạnh đưa, thờ ơ lau vết máu trên mặt. Anh dùng chiếc khăn đó lau đi lau lại nhiều lần khiến chiếc khăn loang lổ vết máu, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm dư thừa nào.

Động tác máy móc, như thể anh không quan tâm đến sự bẩn thỉu trên mặt mà chỉ lau chùi theo thói quen sạch sẽ.

Vây quanh anh là người của Bát Kỳ Môn, họ chia ra cầm hộp thuốc và dụng cụ, cẩn thận cởi áo chống đạn xuống, tìm kiếm vết thương qua chiếc áo dính máu rồi bôi thuốc cho anh.

Bọn họ trói chặt Đàm Tôn Tuần, bưng một xô nước đá tạt lên mặt cậu ta.

Những giọt nước kèm theo mấy khối đá trong nháy mắt bao phủ khắp mặt. Người vì đau đớn mà hôn mê bị nước lạnh bất thình lình tạt vào chợt mở tròn mắt. Trong miệng cậu ta phát ra tiếng gầm gừ hàm hồ không rõ, nước chảy xuống gò má đẫm máu, thấm vào cổ áo.

Bàng Kinh Phú liếc nhìn Điền Yên đang quỳ dưới chân mình. Anh thấy cô gấp gáp nhìn về phía người đàn ông bị treo ngược, vẻ đau lòng không chút nào che giấu. Bàng Kinh Phú lộ ra ánh mắt khinh bỉ và khinh thường, màu mực u ám trong mắt gần như có thể nhỏ giọt ra ngoài.

Đợi anh bóp gáy nâng cô lên, Điền Yên kinh hoảng kêu thảm. Cũng đã là tù nhân của anh, nhưng ánh mắt vẫn cố chấp lưu luyến người đàn ông kia.

“Thích cậu ta? Vậy có muốn tôi đưa cậu ta cho em không?”

Sự đùa giỡn trong ánh mắt anh đầy vẻ giễu cợt, nhìn cô chẳng qua là một con kiến hôi nhỏ bé. Sự khinh miệt toát ra từ trong xương, gần như không coi cô như một con người.

Điền Yên không nhịn được phát run, môi run run mấp máy, bởi vì sợ hãi mà mất đi huyết sắc, ánh mắt trống rỗng hoàn toàn chìm ngập trong sự sợ hãi.

Âm thanh của Bàng Kinh Phú lạnh lùng ra lệnh cho hai người kia: “Chặt một ngón tay của cậu ta đưa cho cô ấy.”

Vừa nãy mặt người phụ nữ còn đầy vẻ mơ màng đột nhiên hét lên vì kinh hãi, như thể cả người cô bị kích thích đến mức nhảy dựng lên. Cô hét lên và túm lấy đùi của Bàng Kinh Phú: “Không muốn! Đừng, đừng! Xin đừng làm vậy!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận