Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Pháo hoa còn chưa đốt hết, Hoàng đế đã lặng lẽ kéo Đoan Tĩnh quay về thư viện Thanh Khê.
Thấy Hoàng đế ung dung thong thả cởi áo ngoài ra, Đoan Tĩnh lập tức biết rõ hắn muốn làm gì, nàng vội vàng lại gần duỗi tay chống lên ngực hắn, luôn miệng dỗ dành, “Con còn muốn đón giao thừa nữa, làm trễ một chút được không?”
Ánh mắt Hoàng đế tối sầm, bắt đầu giở trò, tay xoa bóp ngực Đoan Tĩnh, giọng nói khàn khàn, “Trên giường cũng có thể đón giao thừa. Yên tâm, Hoàng A Mã tuyệt đối không để con ngủ trước giờ.”
Đoan Tĩnh đã tự thể nghiệm thể lực trâu bò của hắn, đương nhiên biết hắn nói được làm được.
Nhưng nàng thật sự không muốn ngủ quá giờ đón giao thừa, để bản thân bắt đầu một năm mới ở trên giường. Đoan Tĩnh nhìn Hoàng đế, chớp chớp mắt, đột nhiên trong đầu lóe lên một ý tưởng, nàng lên tiếng đề nghị, “Ừm, qua giờ Tý là đến mùng một rồi, nên ăn sủi cảo. Hay là, chúng ta cùng nhau gói sủi cảo, nhất định là sẽ rất thú vị.”
Đột nhiên Hoàng đế nhớ đến đêm giao thừa năm ngoái, một mình hắn ăn đống sủi cảo nhạt nhẽo không có mùi vị gì ở Càn Thanh cung, đôi mắt khẽ xoay tròn, “Cũng được. Ăn sủi cảo trước rồi ăn nàng sau vậy.”
Đoan Tĩnh bất đắc dĩ hỏi tiếp, “Ngài thích ăn nhân gì?”
Đột nhiên Hoàng đế cảm thấy chờ mong.
“Chỉ cần là món nàng làm đều ngon.” Hoàng đế nhếch mép nói.
Đoan Tĩnh vui vẻ đáp, “Sao hôm nay miệng lưỡi ngài trơn tru vậy.”
Hoàng đế giả vờ hung dữ, nhéo khuôn mặt nhỏ của nàng nói, “Những người khác muốn nghe còn không được, nàng thế mà không biết cảm kích.”
Đoan Tĩnh mỉm cười, mi mắt cong cong, ngay sau đó phân phó Hồng Tụ, “Ngươi đến thiện phòng lấy một ít vỏ bánh và nhân sủi cảo chay về đây, chắc chắn là bọn họ đã chuẩn bị trước hai thứ này rồi. Ngươi hỏi xem bọn họ có cá tươi không, nếu có thì bảo họ lóc xương, bằm nhuyễn cá với thịt heo, nêm nếm vừa ăn rồi trộn đều lên.”
Hồng Tụ nhận mệnh đi đến thiện phòng.
Lục Y vội vàng phân phó những cung nhân khác đi bố trí gian ngoài, để có chỗ cho hai người làm sủi cảo. Hoàng đế kinh ngạc nhìn Đoan Tĩnh hỏi, “Nhân thịt cá?”
Trong cung kế thừa sự dạy dỗ của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, từ trước đến nay đa số đều ăn nhân sủi cảo chay.
Nguyên liệu chủ yếu thường là các loại rau khô, chẳng hạn như rau sam, hoa liên, mộc nhĩ… được trộn chung với nấm, măng thái nhỏ, mì căn, đậu phụ cứng và trứng gà.
Nhưng thời gian dần trôi, hiện giờ trong cung cũng bắt đầu ăn sủi cảo nhân thịt.
Có điều Hoàng đế chưa từng thử sủi cảo nhân cá.
Đoan Tĩnh mím môi cười khẽ, “Hương vị rất ngon, đợi lát nữa ngài sẽ biết.”
Kiếp trước trong lúc lang thang vô định, nàng tình cờ phát hiện được món ăn này.
Trong cung nhiều quy củ, thực đơn rất khó thay đổi. Vừa hay hôm nay có hứng thú, chuẩn bị để Hoàng đế là người đầu tiên nếm thử.
Hoàng đế rũ mắt, nghịch ngón tay của Đoan Tĩnh, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Nguyên liệu được thiện phòng nhanh chóng đưa đến.
Đoan Tĩnh kéo tay Hoàng đế, cẩn thận dạy hắn cách làm sủi cảo.
“Này, ngài xem, ngài phải rắc một ít bội mì lên tay thế này thì vỏ bánh mới không dính vào tay. Lấy một miếng vỏ bánh, để một ít nhân lên trên, rồi dùng đầu ngón tay ấn nhẹ một chút thì mép vỏ sẽ khép lại. Nếu các nếu gấp đều nhau thì nhìn sẽ càng đẹp hơn.”
Đoan Tĩnh vung tay lên, khéo léo nặn ra một chiếc sủi cảo tròn trĩnh tiêu chuẩn, nắm nó trong lòng bàn tay đưa Hoàng đế xem, “Nhìn này, đơn giản như vậy đó.
Hoàng đế tỏ vẻ đã hiểu, tràn đầy tự tin làm theo.
Hắn cầm lấy một chiếc vỏ bánh rồi bắt chước động tác của Đoan Tĩnh.
Có lẽ do chưa từng làm những việc này, hiển nhiên Hoàng đế không có chút kinh nghiệm nào.
Hắn bỏ nhân lên trên, rồi cố gắng kéo vỏ bánh khít lại, nhưng nhân bánh ngay lập tức xuyên qua lớp vỏ và dính đầy tay hắn.
Hắn hơi ngượng ngùng nói, “… Cái này, không cẩn thận bỏ nhiều nhân quá..”
Trong mắt Đoan Tĩnh mang theo ý cười, cũng không chòng ghẹo hắn, nàng tự tay nắm lấy đầu ngón tay hắn, lấy một chiếc vỏ bánh khác, rồi lặp lại các động tác như vừa rồi.
“Lần này đã hiểu chưa?”
Hoàng đế thề thốt, “Lần này tuyệt đối không làm sai nữa, lúc nãy là ngoài ý muốn thôi.”
Đoan Tĩnh an tâm buông tay, tiếp tục gói bánh.
Một lúc lâu sau, nàng quay đầu lại ngó thử, chỉ thấy bên cạnh Hoàng đế chất đầy bột và nhân sủi cảo bị hỏng, bên cạnh là ba cục sủi cảo với hình thù kỳ lạ miễn cưỡng không bị rách vỏ.
Đoan Tĩnh trầm mặc.
Hoàng đế xấu hổ, ho khan hai tiếng nói, “Hừm, vỏ bánh thiện phòng làm hơi mỏng…”
Đoan Tĩnh nhướng mày, tức giận nói, “Đừng viện cớ.”
Hoàng đế ngại ngùng sờ chóp mũi, lại hoàn toàn quên mất tay đang dính bột mì.
Đoan Tĩnh nhìn vệt trắng trên chóp mũi hắn, nhịn không được cười phá lên.
Nàng đặt miếng sủi cảo đang gói dở trong tay xuống, lấy khăn tiến đến trước mặt Hoàng đế nói, “Đừng nhúc nhích, nhìn mặt của ngài này.”
Đoan Tĩnh cẩn thận lau vệt trắng trên mặt hắn đi.
Đoan Tĩnh nâng cằm, thản nhiên hưởng thụ sự phục vụ của Đoan Tĩnh.
“Ngài đấy, vẫn nên ngồi kia uống trà, chờ đồ ăn chín đi…” Đoan Tĩnh bất đắc dĩ nói.
Hoàng đế vui vẻ giơ tay, nhéo nhẹ khuôn mặt nhỏ của Đoan Tĩnh, để lại một dấu tay trắng như tuyết trên mặt này, “Tiểu miêu, giờ chúng ta giống nhau rồi.”
Đoan Tĩnh tức giận liên tục đẩy hắn ngồi xa ra, “Đừng quấy rầy, ngài có muốn ăn sủi cảo nữa không hả?”
Hoàng đế gật đầu, “Đương nhiên là muốn ăn rồi. Không chỉ sủi cảo, còn có cái khác cũng muốn…”
Thấy hắn càng nói càng quá đáng, Đoan Tĩnh xấu hổ buồn bực quay về bàn gói sủi cảo, nắm một nắm bột mì trong chén nhét vào miệng Hoàng đế.
Hoàng đế không để ý chuyện ăn một miệng bột mì, hắn tức giận đứng dậy muốn giáo huấn Đoan Tĩnh, “Bé con, thật đúng là ăn gan hùm mật gấu, xem ra hôm nay ta phải dạy dỗ đến khi nào con xin tha mới thôi.”
Đoan Tĩnh thấy tình thế không ổn bèn cất bước chạy, chơi rượt bắt với Hoàng đế.
Hoàng đế cũng thuận tay nắm một nắm bột mì, hung tợn ném về phía Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh hét lên đồng thời phản kích, trong lúc nhất thời bột mì trong phòng văng khắp nơi, trận chiến bột mì được khơi mào.
Nhưng cuối cùng thể lực của Đoan Tĩnh chống đỡ hết nổi, chung quy nàng vẫn không địch lại Hoàng đế.
Chỉ với vài động tác Hoàng đế đã kéo Đoan Tĩnh vào ngực mình, hung hăng dùng sức xoa nắn khuôn mặt nhỏ của nàng, “Bé con, đã biết sai chưa? Hả?”
Đoan Tĩnh liên tục xin tha, “Con biết rồi, biết rồi mà.”
Hoàng đế nhìn những vệt trắng trên mặt nàng, cộng thêm dáng vẻ vô cùng đáng thương, rất giống một chú mèo nhỏ, bèn bật cười, nhéo mũi nàng nói, “Tiểu miêu, kêu một tiếng cho Hoàng A Mã nghe thử xem.”
Đoan Tĩnh chớp mắt, “Meo ~”
Hoàng đế cười phá lên, trìu mến hôn lên môi nàng, nhẹ giọng thì thầm bên tai nàng, “Chờ tắt đèn, kêu thêm vài tiếng cho Hoàng A Mã nghe…”
Đoan Tĩnh không thèm giữ hình tượng, trợn trắng hai mắt.
Cuối cùng, dưới sự trợ giúp của Lục Y và Hồng Tụ, mới gói hết đống sủi cảo kia.
Đoan Tĩnh bảo họ thu dọn rồi trữ đông bớt.
Nàng định để ngài mai nấu rồi đưa cho các hoàng tử và công chúa ở Sướng Xuân Viên mỗi người một phần.
Mặc dù không nhiều lắm, nhưng miễn cưỡng coi như Hoàng đế tự mình gói, coi như là tấm lòng của hắn vậy.
Qua giờ Tý, Đoan Tĩnh và Hoàng đế mới bắt đầu ăn sủi cảo. Đoan Tĩnh cố ý để lại ba viên sủi cảo xấu xí Hoàng đế gói lại.
Hoàng đế ngượng ngùng hỏi, “Sao lại nấu cả cái này nữa?”
Đoan Tĩnh múc sủi cảo vào chén, cười nói, “Dù sao cũng là do ngài tự tai gói, sao con nỡ ném đi chứ.”
Hoàng đế cảm thấy lòng ấm áp, chòng ghẹo hỏi, “Ngon không?”
Đoan Tĩnh cắn một miếng thưởng thức, gật đầu đáp, “Ừm, ngon.”
Ánh mắt Hoàng đế để lộ sự kiêu ngạo, hiểu nhiên là ghi hết công lao cho bản thân, “Chứ còn gì nữa, ta gói rất nghiêm túc đấy.”
Đoan Tĩnh cười nhạo nói, “Cái con nói là nhân, nhân thịt cá thật sự rất ngon.”
Hoàng đế híp mắt.
Đoan Tĩnh vội vàng sửa miệng, “Đương nhiên, nếu không có tay nghề gói sủi cảo của ngài, cho dù nhân có ngon cũng không ra thành phẩm đẹp thế này.”
Hoàng đế vừa lòng.
Đoan Tĩnh thở phào nhẹ nhõm, người nam nhân này đúng là vừa ấu trĩ, vừa khó hầu hạ.
“Ngài ăn cẩn thận một chút, con cố ý bỏ một đồng xu đã được rửa sạch ở bên trong đó.” Đoan Tĩnh dặn dò.
Trước kia, sủi cảo Hoàng đế ăn đều được thiện phòng đánh dấu sẵn, bên trong hiển nhiên là có tiền xu, biểu thị cho sự may mắn của Hoàng đế trong năm tiếp theo.
Đương nhiên Hoàng đế biết rõ.
Nhưng Đoan Tĩnh lại không cố ý làm dấu trên sủi cảo, lần này thật sự phải dựa vào sự may mắn.
Đoan Tĩnh nếm thử một cái, cũng gật đầu khen tấm tắc, “Quả thật rất ngon.”
Hắn ăn một lần mười mấy cái sủi cảo, cuối cùng, miệng phun ra một đồng xu từ trong nhân sủi cảo.
Hoàng đế hưng phấn đưa đồng xu cho Đoan Tĩnh xem, “Nhìn xem, năm nay trẫm nhất sẽ mã đáo thành công.”
Đoan Tĩnh cũng vui mừng giùm hắn, “Đúng là một dấu hiệu tốt. Nhất định Đại Thanh sẽ trời yên biển lặng, vạn vật thái bình.”
Hoàng đế mỉm cười gác đũa, bế Đoan Tĩnh lên nói, “Ừm, ăn xong sủi cảo rồi, giờ đến lúc ăn tiểu miêu thôi.”
Đoan Tĩnh vẫy tay với Hoàng đế, kêu khẽ, “Meo ~”
Tiếng meo áng chừng kêu cả đêm không dứt.
Tới gần hừng đông, khi Đoan Tĩnh đã khàn cả giọng, Hoàng đế mới buông tha cho nàng.
Hôm sau nàng phái người đưa sủi cảo đi khắp nơi, sau đó thu được không ít quà đáp lễ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận