Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm hôm sau, lang trung nghiệm xong máu trong ống nhổ. Đỗ Yểu Yểu biết được kết quả kiểm tra chạy thẳng vào trong thư phòng.
Lục Nhân đứng ngoài cửa cung kính hành lễ: “Phu nhân.”
Mặt Đỗ Yểu Yểu vô cảm: “Thẩm Giai đâu?”
“Công tử đã dậy rồi ạ.” Lục Nhân mở cửa phòng ra, mời Đỗ Yểu Yểu đi vào, ngăn Tiểu Thúy theo hầu ở bên ngoài.
“Ngươi làm gì vậy?”
“Hạ nhân như chúng ta bớt xen vào chuyện của chủ tử đi.” Lục Nhân đóng chặt cửa lại, kéo Tiểu Thúy đi sang bên cạnh.
Thẩm Giai đã phát hiện từ lâu, quần áo hắn chỉnh tề, yên lặng ngồi ở trên giường nhỏ. Mặt mày hiện vẻ mệt mỏi, bọng mắt xanh tím như thể cả đêm không được ngủ ngon.
“Vì sao lại lừa ta?” Đỗ Yểu Yểu hỏi thẳng.
Sau khi lang trung kiểm tra ống nhổ, phát hiện Thẩm Giai dùng một loại thuốc là Lan Ô Đầu. Thuốc này có thể khiến bệnh tình nặng hơn, ho ra máu không ngừng. Một khi ngưng dùng, cơ thể sẽ khỏe lên, rất nhiều người trong dân gian lén lút sử dụng nó.
Tác dụng phụ là tổn thương tới tỳ vị, người bình thường có thể không dùng thì sẽ không dùng.
Đỗ Yểu Yểu đau lòng Thẩm Giai chẳng trân trọng cơ thể một chút nào, lại tức giận khi hắn giành sự thương tiếc và đồng tình từ mình bằng cách này.
“Yểu Yểu ta sai rồi…” Thái độ của Thẩm Giai rất tốt, tự nhận sai trước.
Đỗ Yểu Yểu bực bội nói: “Chàng sai ở đâu?”
Thẩm Giai bước từng bước tới, thẳng thắn thừa nhận: “Để nhanh chóng làm hòa với phu nhân, sử dụng một chút thủ đoạn hạ lưu mà thôi.”
“Chàng còn biết mình hạ lưu à!” Đỗ Yểu Yểu lại tức giận: “Ban đầu nói cái gì mà theo đuổi ta cùng với người khác, khiêm tốn hèn mọn như vậy, rõ ràng là chàng đang gạt ta. Đồ lừa đảo…”
Thẩm Giai nắm lấy cổ tay nàng, nói nghiêm túc: “Không lừa nàng, chẳng qua là ta phát hiện lòng ta không rộng rãi như vậy mà thôi.” Hắn thở dài một tiếng: “Hiểu lầm rằng nàng đang mang thai, ta phải đổ vỏ đã đủ nghẹn khuất rồi. Đại Sơn ngủ ở sương phòng còn ta ngủ ở nhà kho, không công bằng như vậy, nàng bảo lòng ta chấp nhận thế nào được…” Dù gì cũng bên nhau sớm chiều, nhưng ở chỗ Đỗ Yểu Yểu, hắn lại chẳng sánh nổi một gã thôn phu.
Đỗ Yểu Yểu nghẹn lời, suy nghĩ hồi lâu rồi giải thích: “Đại Sơn là ân nhân cứu mạng của ta, còn ngài là kẻ gián tiếp hại người của ta, như vậy có thể giống nhau sao?” Không thể đánh đồng được.
“Ta biết chứ.” Thẩm Giai buông tay nàng ra, buồn bã nói: “Ta giày vò bản thân, không nhất định phải khiến nàng đau lòng.”
Sắc mặt trắng bệch, mặt mày mệt mỏi, bờ môi mỏng không có chút hồng hào. Đỗ Yểu Yểu không đành lòng cãi nhau với hắn, phồng má muốn nói lại thôi: “Chàng chính là vin vào ta…”
“Vin vào nàng thích ta đúng không?” Thẩm Giai tiếp lời.
Đỗ Yểu Yểu trợn trắng mắt với hắn.
Người này nói năng hùng hồn: “Yểu Yểu, nếu nàng muốn từ chối ta thì đừng để ý tới ta làm gì, cứ kệ ta ho ra máu chết ở bên ngoài luôn đi. Nàng cứ coi như không thấy, như vậy ta mới buông bỏ được.”
Thẩm Giai ôm chặt eo thon của nàng, nói năng rành mạch: “Ta cầu xin nàng, nàng lập tức cho ta vào cửa, ta ho ra máu, nàng liền ôm ta, ta đòi kẹo nàng cứ để mặc ta hôn. Không bắt nạt nàng thì bắt nạt ai đây?”
Đỗ Yểu Yểu giãy dụa: “Theo như chàng nói thì đều tại ta mềm lòng hả?”
“Không, tại Yểu Yểu yêu ta.” Thẩm Giai thơm lên trán nàng: “Nàng xứng đáng để ta nghĩ mọi cách để níu kéo.” Kể cả có tổn thương chính mình, hắn cũng không quan tâm.
“Ta còn chưa tha thứ cho chàng đâu.” Đỗ Yểu Yểu bĩu môi, nàng không dám đẩy mạnh hắn ra. Cảnh đẩy ngực khiến hắn ho ra máu lần trước vẫn hiện ngay trước mắt nàng.
Thẩm Giai nhân cơ hội này ra sức sàm sỡ, nụ hôn nhỏ vụn rải từ khuôn mặt tới cổ nàng, hắn ngậm lấy vành tai trắng nõn rồi dỗ dành: “Ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi, phu nhân đại nhân lớn lượng, tha cho ta lần này đi.”
Thực sự hết cách với hắn. Đỗ Yểu Yểu không muốn bỏ qua, trừng phạt một chút: “Chàng về Lục Liễu sơn trang dưỡng bệnh đi, lúc nào khỏe rồi thì lúc đấy tới tìm ta.”
“Không muốn.” Thẩm Giai vô cùng dính người: “Phu nhân là thuốc của ta, không có nàng, ta không khỏi được.”
“Lời ta nói chẳng có một chút tác dụng gì với chàng đúng không?” Đỗ Yểu Yểu làm bộ tức giận.
Chỗ nàng không có phòng ở phù hợp, giường nhỏ ở thư phòng bé quá, sương phòng của Đại Sơn, Tiểu Thúy ở phòng của hạ nhân, nhà kho ẩm ướt không dưỡng bệnh được. Ngủ ở trên giường của nàng, lại sợ hắn không quản lý được thân dưới, người còn chưa khỏe đã tổn thương tinh huyết rồi.
Thẩm Giai chẳng sợ chút nào, cò kè mặc cả: “Ta nghe lời trở về, phu nhân cho ta lợi lộc gì?”
Là chàng dưỡng bệnh hay ta dưỡng bệnh thế? Đỗ Yểu Yểu muốn mắng người, công phu đổi trắng thay đen của hắn quá mạnh, lừa gạt nàng xong rồi lại quay ra đòi lợi lộc.
“Thích về thì về, sau này để lại di chứng, ta sẽ không hầu hạ chàng đâu.” Nàng bẻ tay hắn ra, không cho ôm.
“Thê tử sợ sau này không hạnh phúc à?” Thẩm Giai nói một lời nhưng hai ý.
Gò má Đỗ Yểu Yểu ửng hồng, căm hận cắn lên bả vai hắn: “Trên đời này không chỉ có mình chàng là nam nhân.”
Càng nói càng chệch hướng, Thẩm Giai tỏ vẻ đứng đắn: “Ta không chấp nhận nàng ở với Đại Sơn, hoặc là nàng để hắn ta tìm nhà khác, hoặc là nàng chuyển tới Lục Liễu sơn trang ở với ta.”
“Đợi chàng khỏe đã rồi hẵng quản ta.” Đỗ Yểu Yểu nói qua loa lấy lệ.
“Được rồi, có thể viên phòng với thê tử chưa?” Thẩm Giai cắn tai nàng: “Cái kiểu ba ngày ba đêm không xuống được giường ấy.”
“Cút.” Trong đầu suốt ngày chỉ có chuyện đó.

Thẩm Giai về Lục Liễu sơn trang. Mưa xuân tí tách liên tục nửa tháng, họ gặp lại đã là đầu tháng tư.
Theo như lời hắn nói, hắn làm mã phu cho nàng, đi từ nhà tới cửa hàng cả một đường Đỗ Yểu Yểu xấu hổ gần chết.
Gương mặt dễ rải hoa đào này của hắn hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều cô nương và người có chồng, khiến xung quanh bàn tán, thuê ở đâu ra được mã phu tuấn tú thế chứ.
Tới cửa hàng rồi cũng không được yên thân, khiến các cô nương đang làm việc liên tục nhìn sang, không còn lòng dạ nào làm việc.
Đỗ Yểu Yểu vội vàng kéo hắn tới phòng thu chi ở đằng sau.
Cho người bưng một bàn điểm tâm trà sáng lên.
Bánh hạt dẻ bọc đường, tránh trứng vỏ giòn, bánh gạo nếp, viên đậu đỏ ngâm rượu…
Đều là một số thức ăn thường thấy ở hiện đại.
Thẩm Giai thử mỗi đĩa mấy miếng, gật đầu: “Không tệ, đều là đồ ăn ở quê hương nàng à?”
“Ừ ừ.” Đỗ Yểu Yểu biết Thẩm Giai luôn thích ăn đồ ngọt, nhưng nàng dẫn hắn tới cửa hàng không phải vì việc này, bèn hỏi: “Chàng còn phát hiện ra điều gì không?”
Thẩm Giai nhớ lại, từ trù nương tới tiểu nhị trong cửa hàng, hình như chỉ có nữ tử. Hắn tò mò hỏi: “Sao Yểu Yểu lại tuyền toàn nữ công vậy?”
Theo lý mà nói, thường thì cửa hàng sẽ tuyển nhiều nam công. Nữ tử thường làm việc nhà và thêu thùa may vá, hoặc là bán đồ thêu thùa thay người khác giặt đồ để có thêm thu nhập. Rất ít người xuất đầu lộ diện làm việc, trừ khi là bà chủ mở cửa hàng.
Thẩm Giai không hiểu hành động của Đỗ Yểu Yểu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận