Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự nhìn thoáng qua phía sau cô, xác nhận không có ai, kéo cô vào trong ngực, giữ chặt gáy cô, cúi đầu hôn xuống.
Khí thế hung hăng, mang theo cường độ không nhỏ, làm cho người ta trở tay không kịp.
” Ừm… ” Ngôn Trăn giãy dụa đẩy hắn,” Trần Hoài Tự!
Thở dốc hỗn loạn vang lên, bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, cắt đứt không khí kiều diễm giữa hai người. Ngôn Trăn hoảng sợ, Trần Hoài Tự buông môi cô ra, đưa tay che chở cô vào trong ngực, nghiêng đầu nhìn lại, là quản lý khách sạn tối hôm qua.
Quản lý nhìn thấy hai người ôm nhau, hiển nhiên có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh biểu hiện ra tố chất nghề nghiệp cực cao, nhanh chóng hạ ánh mắt xuống: ” Xin lỗi, quấy rầy hai vị, xin hỏi có cần tạm thời phong bế vườn hoa này không?”
Khách sạn này sao ngay cả loại dịch vụ này cũng cung cấp?!
” Không cần, chúng tôi lập tức rời đi. ” Trần Hoài Tự trả lời rất ngắn gọn.
” Được, chúc hai vị kỷ niệm yêu đương vui vẻ, chuyến đi này có trải nghiệm viên mãn. ” Quản lý nở nụ cười chân thành, rời khỏi vườn hoa.
Bốn chữ ” Kỷ niệm một năm “, vào lúc này hiển nhiên mười phần đột ngột lại kỳ quái, nhưng cũng nhắc nhở hai người, bọn họ ở trước mặt nhân viên công tác của khách sạn sắm vai gì, thân phận gì.
Người đi rồi, Trần Hoài Tự không có ý tiếp tục, Ngôn Trăn thở phào nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh chất vấn: ” Anh gọi tôi tới là vì làm cái này? Anh có phải biếи ŧɦái hay không? ”
” Không có gì, chỉ là xác nhận một chút. ”
” Xác nhận cái gì? ” Cô hồ nghi.
Trần Hoài Tự chậm rãi nói: ” Người nào đó ngoài miệng nói tuyệt đối sẽ không tìm bạn trai như tôi, nhưng còn không phải vừa ở chỗ này cùng tôi hôn môi, thậm chí – trải qua kỷ niệm yêu đương? ”
” Yêu cái gì – ” Ngôn Trăn cắn răng,” Đó là tôi thuận miệng bịa chuyện lừa gạt bọn họ, tôi và anh đều biết rõ, anh không nên thuận theo. ”
” Vậy sao? Vừa vặn, quản lý còn chưa đi xa, em có thể đi làm sáng tỏ một chút. ” Trần Hoài Tự hiển nhiên bày ra bộ dạng rộng lượng, ” Cần tôi giúp em gọi người lại không? ”
Nói xong, anh làm bộ muốn đi ra ngoài, Ngôn Trăn sợ tới mức vội vàng che miệng anh, ôm lấy cánh tay kéo anh trở về: ” Trần Hoài Tự, anh điên rồi? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận