Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa qua khỏi giữa trưa, thái dương bên ngoài chói mắt đến lợi hại, đã là đầu mùa đông ngay cả khi bật máy sưởi, hắn vẫn thở ra sương trắng, bực bội cắm đôi tay túi, ngồi trên xe thể thao đã bị xẻo cọ thê thảm.

Nắm tay lái, hắn tựa như mất hết sức lực , bả vai suy sụp, cúi đầu tự trách.

Giống như tất cả đồ vật đến trong tay hắn, đều sẽ bị phá hủy.

Thanh âm động cơ xe thể thao phá lệ vang dội.

Hắn rời đi không lâu, Tiêu Trúc Vũ cũng mở cửa đi ra khỏi phòng.

Chân trần trụi khập khiễng đi ra ngoài.

Tai phải điếc, làm cô cảm giác toàn bộ trọng lượng của thân mình đều đặt lên bên phải, trên đùi còn bó thạch cao, mất đi cân bằng, đi hai bước liền muốn ngã xuống đất.

Vu Nhứ ở lầu hai , bàn tay đè lên cửa kính, đau lòng nhìn, trong lòng hy vọng cô có thể đi nhanh lên, nhanh lên.

Lại chạy xa một chút, đừng bị hắn bắt được.

Khóa an toàn của căn nhà này là do Bạch Vân Yển thiết kế, không có vân tay của hắn, cửa lớn sẽ bị khóa trái, Bạch Dương khi mở cửa đã quên dùng chìa khóa lại khóa trái lại.

Chờ đến hắn trở về, phòng ngủ đã không còn một bóng người.

Hắn chạy như bay lên lầu tìm kiếm, đá văng cửa phòng vẽ tranh , chỉ có một nữ nhân lẳng lặng ngồi ở kia, dùng bút vẽ trong tay, vẽ lên trang giấy trắng tinh.

“Tiêu Trúc Vũ đâu!” Tiếng hô kinh thiên động địa , bốn phía rít gào.

“Chạy.”

Đi thật lâu, dưới lòng chân đều bị cục đá xé rách, cô không biết còn bao xa mới có thể đến nhà bà ngoại , đầu choáng váng ,não căng trướng, đầu hướng bên phải nghiêng lệch, hai mắt vô hồn làm người đi đường nhìn đều tránh còn không kịp.

Thanh âm motor gào thét đi qua, hướng ở bên người cô đánh úp lại.

Một cánh tay hữu lực giữ chặt eo cô, trực tiếp đem cô từ đường lớn bắt đi, đem cô đặt ở trên bình xăng của xe motor.

Tiêu Trúc Vũ mơ màng hồ đồ ngẩng đầu nhìn, gió quá mạnh, làm tóc cô bị thổi bay tán loạn, thổi lên da mặt xanh tím sưng lạn của cô rất đau, người trước mặt mang mũ bảo hiểm, kính màu đen che chắn không rõ hai mắt.

Xe máy tiến vào một cái hẻm nhỏ âm u thì dừng lại, tháo xuống mũ bảo hiểm, lộ ra Tô Hòa Mặc đôi mắt đen bóng , đôi mắt hắn rất lớn, mượt mà có thần, ấp áp như ánh dương có một loại ưu nhã bao phủ toàn thân.

“Mặt sao lại thế này.”

“Bạch Dương đánh?”

Miệng Tiêu Trúc Vũ bị đông lạnh đến phát tím, muốn hỏi hắn vì sao trán lại quấn băng gạc, trên mũi còn có một khối ứ thanh rỉ máu.

“Đem mũ bảo hiểm mang lên, tôi mang cô đến nhà tôi.”

Tô Hòa Mặc thật cẩn thận đem mũ tròng lên đầu cô, làm cô khóa ngồi ở bình xăng, cô cả người vô lực dựa về phía trước, làm người đau lòng không thôi.

“Chịu đựng trong chốc lát, nhà tôi cách nơi này rất gần, Tiêu Trúc Vũ, cô ngàn vạn lần đừng ngủ.”

Cách mũ bảo hiểm chủ có thanh âm — ong ong —, cô căn bản nghe không rõ hắn đang nói cái gì, duy nhất chỉ biết, Tô Hòa Mặc sẽ không đánh cô, còn sẽ dạy cô vẽ tranh, còn cho cô uống thuốc tránh thai .

Dừng xe lại , ôm cô đi vào một tòa chung cư cao tầng cũ nát , thẳng vào thang máy.

Lấy ra ra thuốc mà hắn dùng còn thừa , hướng lên mặt cô bôiồ, hy vọng cái này có thể có một chút tác dụng với vết thương của cô, sẽ không để cô đau như vậy nữa.

Tiêu Trúc Vũ vẫn luôn nghiêng đầu về hướng bên phải , chờ khi đem cô vào phòng, nhìn xuống thảm sô pha có vài giọt máu chảy xuống.

Tên kia, xuống tay thật tàn nhẫn.

“Tiêu Trúc Vũ, cô đừng ngủ.”

“Ô.” cô đau khóc thì da mặt cũng bị kéo lên, cơ bắp vô lực hướng lên trên kích thích, cùng hắn kể hết thống khổ: “Bà ngoại tôi, đã chết, ô bà ngoại, thật sự đã chết sao?”

Tô Hòa Mặc nắm chặt thuốc mỡ trong tay , thanh âm phát ra nhọ như tiếng ruồi muỗi –ừ –một tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận