Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Màu đen. Màu trắng.
Hoà trộn với nhau lại biến thành màu xám.
Mỗi khi Từ Oánh đi ngang qua Chi Đạo thì đều theo thói quen tặng cho cô một ánh mắt coi thường. Cằm cô ta nâng lên thật cao, ôm lấy cánh tay người khác ra vẻ thích thú cười nói những chuyện thú vị, không thèm liếc mắt nhìn Chi Đạo một cái.
Chi Đạo nghĩ nếu Từ Oánh biết cô đã chia tay Minh Bạch, phỏng chừng cô ta sẽ cười đến đau bụng: Cái gì? Không phải mày sống chết muốn chọn tình yêu sao? Làm sao đến bây giờ cả tình bạn và tình yêu đều không còn?
Chi Đạo, mày thật đáng thương.
Một năm này giống như điểm mốc trong cuộc đời Chi Đạo. Một chuyện hai chuyện ba chuyện… mọi chuyện xấu cứ thi nhau nối đuôi tới, chèn ép dây thần kinh yếu ớt của cô, khiến cô không thể nào ngờ rằng, vậy mà cũng có lúc Chi Đạo cô thấy vui vẻ còn khó hơn lên trời.
Trần Nghiêu nói: Tờ hiệp ước này chỉ là bằng chứng, không có tác dụng pháp lý. Chỉ khi cô mang hồ sơ học tịch cho ông ta, ông ta mới có thể chuyển tiền cho cô.
Chi Thịnh Quốc nằm viện cần tiền, trả nợ cũng cần tiền, muốn học lớn học cũng phải trả học phí, nhà cô đào đâu ra nhiều tiền như vậy? Kỳ thật, Chi Đạo cũng biết rõ bản thân không thể thi đậu Bắc Đại, cô nhiều lắm thì có thể thi được vào một trường bình thường trong top đầu mà thôi. Tài sản duy nhất trong gia đình là căn nhà cũng đã bị bố mẹ Chi Đạo bán đi, về quê còn phải thuê nhà để ở. Tiền thuê nhà, khoản vay mua nhà… tất cả đều cần tiền, nếu chẳng may Lý Anh lại bị gì đó…
Có lẽ cô nên sớm đi thắp hương cho Bồ Tát, cầu xin người bảo vệ gia đình cô khỏe mạnh bình an, tránh khỏi mọi bệnh tật chuyện xấu.
Hiện tại Chi Đạo không dám dùng từ khát khao hay mơ mộng với tương lai của mình. Còn có cái tôn nghiêm được bao người tôn sùng, đến chỗ Chi Đạo cũng đã bị đủ loại chuyện xấu làm cho mẫn cảm, mẫn cảm đến mức ai đó chỉ hơi chạm vào một chút, thần kinh phòng vệ trong người thiếu nữ sẽ ngay lập tức nhảy dựng lên, kích động nói: cô không cần bất kỳ kẻ nào thương hại cô, an ủi cô, hay chia buồn với cô.
Chi Đạo của bây giờ, khí khái đã bị đè cho không ngóc đầu dậy nổi, cả người mắc kẹt trong vũng bùn. Áo giáp thô sơ tạo thành từ vô số mảnh nhỏ cố gắng bao bọc cô đi về phía trước. Nếu thi lớn học là vì vào lớn học, vậy sau khi bán học tịch đi rồi không thể vào được lớn học nữa, cô phải làm sao? Chi Đạo mất mục tiêu phấn đấu. Chính Chi Đạo cũng không biết rốt cuộc cô muốn cái gì, muốn làm công việc gì, muốn trở thành người như thế nào?
Một sự kiện có thể làm thay đổi cả một con người. Tính cách của Chi Đạo không phải bị lột ra từng tầng từng tầng một, mà lại giống như hành tây, dùng cành lá từng tầng từng tầng quấn chặt mình lại.
Chi Đạo chìm trong mê mang, mất đi năng lực tự chữa lành, cũng mất đi năng lực yêu một người. Cô tin tưởng, chỉ có người nhà mới là những người đáng tin cậy nhất, là những người duy nhất có thể bao dung cô, cũng tuyệt không bao giờ bỏ cô lại. Chi Đạo tưởng tượng đến cảnh khi Minh Bạch biết nhà cô là cái động lọt gió, sau này cô chỉ có tấm bằng cấp ba, lại không thể cùng anh bay càng cao càng xa hơn. Mỗi một người phụ nữ sau này Minh Bạch gặp được đều càng ưu tú hơn cô gấp vạn lần, rồi anh sẽ thất vọng, sẽ ghét bỏ, sẽ lựa chọn những cô gái ưu tú kia, cách xa người con gái đau khổ là cô.
Chi Đạo không đuổi kịp Minh Bạch, cô càng chán ghét không muốn tới gần anh.
Chỉ hi vọng thiếu niên tốt đẹp đó có thể cách vũng bùn dơ bẩn là cô xa một chút. Lại xa một chút.
Cầu xin anh đừng khiến cô lại ngo ngoe rục rịch.
Hi vọng cái cảm giác không phải anh là không thể sẽ mau chóng qua đi.
Thế giới của Minh Bạch là một thể giới song song với thế giới của cô, Chi Đạo chỉ có thể đứng từ xa nhìn lại, không thể chạm vào, không có điểm chung.
Chi Đạo của hiện tại, tinh thần sa sút, nhưng vẫn cực lực yêu anh.

Cách kỳ thi lớn học còn 4 ngày. Chi Đạo dậy sớm hơn một giờ, bước chân trầm lặng, thong thả bước xuống cầu thang. Vừa mở khóa đã nhìn thấy thiếu niên đứng trước cửa nhà, đứng trong nắng sớm.
Minh Bạch nhìn thẳng vào mắt cô, cứ như không có việc gì, nói: “Đi thôi.”
“Minh Bạch.” Chi Đạo đứng tại chỗ, bất động: “Những lời ngày hôm qua, em không nói đùa.”
“Ừ.” Minh Bạch nhẹ giọng trả lời một câu.
Lại nói: “Chẳng lẽ làm bạn học thì không thể đi học cùng nhau sao?”
Chi Đạo chậm rãi hạ rũ lông mi, siết chặt quai cặp sách: “Em muốn … muốn đi một mình.”
“Vì sao?”
Chi Đạo nghe thấy câu hỏi của thiếu niên, nhẹ nhàng nâng mắt lên.
Minh Bạch đột nhiên bế cô lên, tách hai chân cô kẹp bên hông mình, áp cô lên trên tường. Anh hỏi bên tai cô: “Vì sao?”
Trên người Minh Bạch đã không còn mùi hương dễ ngửi lúc trước đây. Mùi hương lúc này gần như mị hương (1) tà tính trộn lẫn với hơi thở công kích của giống đực, từng đợt hô hấp giống như sợi dây trói, trói chặt lấy Chi Đạo, cũng để lộ sự nam tính mạnh mẽ của Minh Bạch.
(1): Mị hương: mùi hương cực kỳ quyến rũ.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Xương hông trên người Minh Bạch chạm vào đùi cô, cấn cấn khá đau. Bụng để dưới nụ hoa của thiếu nữ.
“Vì sao cái gì?” Chi Đạo theo bản năng ôm cổ anh.
“Vì sao nói không thích hợp.”
“Em không thể thi đậu Bắc Đại.”
“Em không thử thì làm sao biết là mình không làm được?” Minh Bạch nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô: “Nếu em không thi đậu, vậy em học cái gì anh liền…”
“Minh Bạch.” Chi Đạo đột nhiên đánh gãy lời anh.
Hai mắt chậm rãi nhìn ra phương xa.
“Em mặc kệ lời vừa rồi anh nói là thật hay là là giả. Nếu anh thật sự làm như vậy sẽ chỉ khiến em chìm trong cảm giác áy náy, vĩnh viễn không còn mặt mũi gặp anh. Em không muốn anh vì em mà tự hủy đi tương lai của mình. Cách làm này cực kỳ ngu xuẩn. Em cũng tuyệt đối không thấy vui vẻ.”
Chi Đạo lại chuyển tầm mắt nhìn về phía anh: “Em hy vọng sau này anh có thể trở thành người đàn ông cực kỳ ưu tú.” Bao gồm cả chuyện cách xa cô.
Minh Bạch không đáp lại Chi Đạo.
“Sau này đừng chờ em nữa. Anh cứ đi trước đi. Em cũng không muốn để mẹ em nhìn thấy.”
Minh Bạch theo bản năng day day vết sẹo trên ngón trỏ, vài giọt máu chảy vào lòng bàn tay, sắp dính lên áo đồng phục của Chi Đạo. Minh Bạch thấy thế, chậm rãi đặt cô xuống dưới, giấu bàn tay ra phía sau.
Chi Đạo cúi đầu, lại cường điệu lại một lần: “Em hy vọng chúng ta… Hảo tụ hảo tán. Mọi người không cần khiến mọi chuyện trở nên xấu hổ.”
Minh Bạch giống mất đi tín hiệu cứu viện, đứng bất động.
Chi Đạo cọ qua vai anh, rời đi.

Vào tiết tự học buổi sáng, chủ nhiệm lớp Trương Tuyết gọi Minh Bạch đến văn phòng, dò hỏi lí do anh trốn học. Minh Bạch đứng thẳng như cây trúc.
“Em đi chơi với Chi Đạo. Em đang yêu đương với bạn ấy.”
Trương Tuyết bị câu nói ngay thẳng của Minh Bạch làm cho nhất thời nghẹn họng. Lại nghĩ đến cũng chẳng còn mấy ngày nữa là đến kỳ thi lớn học, vì thế cũng chỉ xua xua tay, để anh đi ra ngoài.
“Minh Bạch sao lại…”
Mọi người trong lớp đang sôi trào.
“Không thể tưởng tượng được! Không thể tưởng tượng được! Chuyện này cũng đột ngột quá đi!”
“Cậu ấy làm sai chuyện gì thế ? Sao Chi Đạo lại lạnh lùng như thế?”
“Đây là lần đầu tiên tớ nhìn thấy Minh Bạch đáng thương như vậy đấy. Bình thường cậu ấy lạnh lùng như bông tuyết vậy…”
Bởi vì, mỗi giờ nghỉ giữa các tiết học, Minh Bạch đều không quan tâm đến ánh mắt người khác, cũng mặc kệ hết những lời bình luận sôi nổi của đám bạn trong lớp, vững chắc kiên trì đứng trước bàn Chi Đạo. Chi Đạo cũng chẳng muốn cố kỵ lời bàn tán của bạn học nữa, không thèm ngẩng đầu lên mà nói: Cậu chặn bảng đen của tớ rồi.
Minh Bạch nghe vậy cũng không rời đi, chỉ nhẹ nhàng dịch chuyển một chút. Chi Đạo không nói lời nào, anh cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn cô. Cơm trưa cơm chiều anh đều đi theo cô, Chi Đạo ăn cái gì Minh Bạch liền ăn cái gì, cô ngồi chỗ nào, anh liền ngồi đối diện cô.
Thời gian cơm chiều, tại nhà ăn, Chi Đạo hỏi Minh Bạch: “Anh thật sự không hiểu ý của em sao?”
“Em chỉ là đang chịu áp lực quá lớn.”
Chi Đạo đột nhiên buông đũa, giọng điệu nhu hòa: “Em nói chúng ta chia tay hoà bình.”
Minh Bạch cầm lấy đôi đũa, nhẹ nhàng đặt lại trong tay cô, chuyển đĩa thịt mà Chi Đạo thích ăn đến trước mặt cô, lại chuyển những món cô không thích ăn đến trước mặt mình. Rồi lại lấy từ trong túi ra một chai nước mới mua từ quầy bán quà vặt đặt trong tầm tay thiếu nữ.
Minh Bạch cúi đầu, thật lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Chi Đạo, anh thật sự không hiểu tại sao em lại đột nhiên muốn chia tay? Không phải chúng ta đang rất tốt sao? Đã hứa hẹn cùng nhau thi vào Bắc Đại. Chúng ta còn cùng nhau trốn học, còn cùng nhau xem phim điện ảnh… Em có thể tạm thời lừa mẹ em một đoạn thời gian trước không, đừng quyết định nhanh như vậy, có được không?”
Chi Đạo chọc chọc miếng thịt kia đến dập nát, giống như đó là trái tim cô.
Đáy lòng thầm nói: Được.
Hít sâu một hơi, cô lại tìm về lý trí.
“Nói sớm hay nói muộn kỳ thật đều giống nhau. Em không muốn kéo chân anh. Nhân lúc hiện tại tình cảm của chúng ta còn chưa sâu đậm thì bái bai, kết thúc sớm một chút cũng tốt.”
Minh Bạch đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô: “Em cảm thấy tình cảm của chúng ta không sâu đậm?”
“Chúng ta mới yêu đương được nửa năm. Anh cảm thấy tình cảm nửa năm thì sâu sắc được đến mức nào?”
Vì sao mỗi người Minh Bạch ký thác hy vọng đều muốn khiến anh đau đến chết đi sống lại?
Loại cảm giác này giống như khi hít thở không thông.
Minh Bạch vừa cố gắng hít thở, vừa ma sát vết sẹo mới đóng vảy không lâu, dùng một loại đau đớn để triệt tiêu một loại đau đớn khác. Trong ánh mắt là từng tòa thành hoang phế sụp đổ xuống biển rộng.
Yết hầu hít thở không thông truyền đến cho Minh Bạch khoái cảm vô tận. Một ngọn đèn trong cơ thể chợt được thắp sáng.
Làm ơn.
Nhất định phải không chút lưu tình mà bóp chết anh.
Minh Bạch nói với Chi Đạo:
“Đúng vậy. Còn chưa đủ khắc sâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận