Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật tốt, thật tốt! Chỉ tiếc tôi không tận mắt nhìn thấy cậu bắt được cậu ấy như thế nào! Haiz, thật muốn chứng kiến tận mắt một chút, thật thích bộ dáng lúc ấy của cậu mà.”

Quan Xuyên si mê tưởng tượng trong đầu, Khương Từ Niên lạnh giọng mắng cậu cút đi, cậu cười đến cong lưng, nhìn nhìn bím tóc đang nắm trong tay, ở giữa không trung lắc qua lắc lại, vùng tay quất đánh trong không khí phát ra tiếng “Vút vút”.

“Cũng không quan trọng, tôi cũng đã có tác phẩm nghệ thuật của riêng mình rồi, từ nay về sau tôi cũng sẽ không nhớ thương cậu và Lê Đông nữa, tôi muốn hoàn thành tác phẩm xinh đẹp nhất trong lòng tôi.”

Khương Từ Niên dứt khoát tắt cuộc điện thoại đi, Quan Xuyên cười cười, tùy ý ném điện thoại lên rên giường.

Cậu nhìn người phụ nữ treo trước mặt treo, trên người đan xen đầy vết sẹo, đó đều là vết thương do roi quất đánh gây ra, tầng tầng lớp lớp xen lẫn mới cũ, cả người phủ kín màu hồng tím, che lấp đi làn da bạch ngọc không tì vết ban đầu của cô.

Quan Xuyên si mê nhìn cô, gương mặt hiện lên nụ cười si mê không bình thường chút nào, khiến Trang Hạ sợ hãi đến run rẩy.

Hai tay cô treo ở không trung, hai chân treo trên không hồi lâu chưa được buông xuống, cơ thể tê mỏi không thể động đậy, kéo cơ thể treo trên xà nhà đong đưa đầy tuyệt vọng.

Ngay khoảnh khắc cậu giơ một roi kia lên, cô khàn giọng xin tha, điều này thường thường sẽ càng khiến cho cậu thêm hưng phấn tột độ, liền múa may đều cầm lòng không được càng dùng thêm sức quất roi, điên cuồng cuồng tiếp tục vẽ lên cơ thể cô sắc đỏ nồng đậm đầy rực rỡ.

Thân thể giống như đang chơi đánh đu, lắc lư trái phải, tốc độ đánh càng lúc càng nhanh, cơ thể cô lay động càng là kịch liệt, chân trần ở giữa không trung lắc lư qua lại điên cuồng cố gắng giãy giụa.

Khi Lê Đông tỉnh lại, chân bị băng bó thành trong một tấm vải thật dày, nhìn không thấy máu từ bên trong thấm ướt ra ngoài, nhưng chân cô vẫn cảm giác được đau đơn, đau đến nỗi chỉ cần cử động một chút là cả người lẫn xương cốt và cơ bắp đều sẽ đau như bị xé rách đốt cháy.

Khương Từ Niên trên giường đưa lưng về phía cô, trong tay mân mê một món đồ vật, anh chỉ mặc mỗi quần, từ hõm vai đến eo đầy những vết sẹo tứ tung ngang dọc, miệng vết thương màu nâu giống như hấp hối khô thụ sai tiết bàn căn.

Khương Từ Niên đem đầu cắm dùng sức cắn lên ổ điện trên vách tường, cầm một món đồ tới gần cô, trên mặt đất kéo một cái dây điện thật dài.

Khi thấy cô đã tỉnh, anh cũng không nói lời nào, quỳ lên trên giường bẻ hai chân cô ra, đem gậy rung đặt giữa hai chân cô, trong lòng Lê Đông tràn đầy khủng hoảng bất an, giọng nói cũng mang theo tiếng khóc nức nở, khuôn mặt sưng đỏ nói lẩm bẩm không rõ lời: “Anh muốn làm gì……”

“Để nó thao em.”

Anh từ trên giường cầm lấy một cây dương vật giả màu đen, mô phỏng dương vật, gân xanh hoa văn sinh động như thật, đồ vật này tuy không thể so sánh được với dương vật của anh thời điểm khi thô ngạnh lên, nhưng dùng để thỏa mãn cô lại là điều đơn giản.

“Em xin lỗi, Khương Từ Niên, em sẽ không bao giờ chạy nữa, đừng chơi em như vậy, em đau quá, cầu xin anh được không!”

Đối tiếng khóc của cô, Khương Từ Niên mắt điếc tai ngơ, đem dương vật giả cố định lên hoa huyệt, lại đem máy móc về phía trước, một bên bẻ hoa môi của cô ra, sau khi đem dương vật giả cắm vào một nửa, dứt khoát mở chốt mở lên.

Máy rung phát ra tiếng máy móc “Ong ong”, trước sau quy luật rung lên.

Dị vật đột nhiên cắm vào hoa huyệt vốn vẫn đang khô khốc của cô, bắt chước động tác làm tình khi dương vật thọc vào rút ra, qua lại không ngừng mấp máy.

Máy móc lạnh băng sẽ không thể chịu được bởi vì thể lực có hạn nên sẽ dừng lại, chỉ biết dựa theo tốc độ của giả thiết mà lao đi xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận