Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cuối cùng thì cô đã nghe trộm được cái gì rồi hả?” Triệu Thanh Thừa tiếp tục hỏi.
Tần Lộ Lộ nhớ lại cuộc đối thoại giữa bác cả và “bố của bác cả” tối qua. Cô là người thông minh, chuyện tɾong phòng ra làm sao cô cũng đoán ra được bảy mươi đến tám mươi phần trăm rồi.
Triệu Trường Hồng chưa chết, nhiều năm qua lão luôn bị bác cả cầm tù ở thị trấn Tần.
Vậy tại sao bên ngoài lại đồn là Triệu Trường Hồng đã chết vì bệnh nhỉ?
Chắc chắn là chiêu trò của Triệu Thanh Lương.
Tần Lộ Lộ không quan tâm tới đống kế hoạch lòng vòng này, cô chỉ biết giờ mình đang đứng ở nhà họ Triệụ
Đối mặt với người đã rời khỏi nhà họ Triệu như Triệu Thanh Thừa này thì ¢hắc chắn không thể nói chuyện tối hôm qua ra.
Cô phải bảo vệ bí mật của bác cả.
Bác cả chỉ cần một con chó trung thành thế nên cô phải trung thành với bác cả.
Thế nên cô lại càng cúi đầu thấp hơn, không nói lấy một lời.
“Tần Lộ Lộ.” Triệu Thanh Thừa vươn tay nâng cằm cô lên, sau đó dí sát vào, phả hơi lên mặt cô nói “Nhìn tôi đây này.”
Trông cô chột dạ như thế này thì anh ta biết ¢hắc mình hỏi đúng rồi.
Chắc chắn cô gái này có giấu diếm cái gì đó.
“Không muốn nói đúng không?” Triệu Thanh Thừa không phải người bạo lực nhưng nhìn bộ dạng cứng mềm không chịu này của Tần Lộ Lộ thì lại có cảm giác muốn tét mông cô ghê.
Người nhà họ Triệu đáng giá để cô bảo vệ tới mức đó hay sao?
Đám phế vật kia đã cho cô uống canh mê hồn gì vậy?
“Tiểu Lộ Lộ, cô có biết không?”
“Sao thế?” Có giọng nói chen ngang lời Triệu Thanh Thừa, đó là Đường Trí Tình đi từ trên tầng xuống.
Nghe tiếng người nọ, Tần Lộ Lộ thở phào nhẹ nhõm. Cô giương ánh mắt như nai con đáng thươռg lên nhìn người cao gầy ngồi trên sô pha.
Cuối cùng thì Đường Trí Tình cũng quay lại đây rồi, cô xem anh ta muốn làm gì nào.
Triệu Thanh Thừa biết thằng em này rấtcưng Tần Lộ Lộ, lần này xem như bị bắt tại trận.
Nhưng anh ta lại không hề khẩn trương chút nào cả. Động tác lưu loát ngồi lại lên sô pha, hai tay đặt lên cạnh ghế một cách nhàn nhã, vắt ͼhân nhìn người anh em.
Gương mặt nghiêm túc của Đường Trí Tình hiện lên tɾong tầm mắt của anh ta.
“Chẳng làm gì cả.” Triệu Thanh Thừa cười ha hả.
Chỗ nào là không làm gì cơ? Da mặt đúng là dày thật mà.
Tần Lộ Lộ bị anh ta “chẳng làm gì” tới khóc nấc luôn.
Nhưng Đường Trí Tình có thể thấy rõ anh ta không có ý xấu nên chỉ có thể bất đắc dĩ khuyên bảo “Anh đừng có dọa cô ấy. Cô ấy sợ Triệu Thanh Quân lắm, có thể nói đã nếm không ít khổ từ ông ta rồi.”
“Ồ thế hả?” Nghe thấy thế thì Triệu Thanh Thừa thấy khác ngạc nhiên, quay sang nhìn Tần Lộ Lộ.
Lại chẳng thế hay sao, cô gái này đang khóc luôn rồi đây này.
Tại vì Triệu Thanh Quân? Anh ba trông dọa người như thế từ bao giờ nhỉ? Chẳng lẽ lại không phải kiểu anh tuấn tiêu sái phong độ nhẹ nhàng như anh ta hả?

Bình luận (0)

Để lại bình luận