Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú hạ giọng gầm lên: “Chém!”

Hai người lấy con dao từ trên kệ bên cạnh xuống. Một người hạ sợi dây xuống, hạ cánh tay bị trói của Đàm Tôn Tuần xuống dưới.

Điền Yên sụp đổ gần như véo chặt vào tay anh. Cô đang muốn chạy về phía trước lại nghĩ đến gì đó nên quỳ xuống trước mặt Bàng Kinh Phú, ôm lấy đầu gối anh van xin.

“Anh muốn tôi làm gì cũng được, Bàng tiên sinh! Cầu xin anh, cậu ta cũng chỉ làm theo nhiệm vụ được giao. Anh phát tiết lửa giận lên người tôi có được hay không, đừng động vào cậu ta. Xin anh, xin anh.”

Bàng Kinh Phú nghe cô giải thích xong, anh nghiêng đầu cười ác độc, ngọn tóc ướt xõa trước đôi lông mày dữ tợn của anh.

Anh giống như một con quái vật sinh ra từ đầm lầy nhớp nháp, âm thanh nhẹ như u linh, trống rỗng triền miên. Nanh vuốt ma quỷ khủng bố từ từ vươn tới tấm lưng đầy mồ hôi lạnh của cô.

“Tôi đang trừng phạt em đó thôi.”

“Em thông minh như vậy, ngay cả tôi còn lừa được, sao ngay cả loại chuyện này cũng không phát hiện ra? Tôi nên nói em ngu ngốc hay là đơn thuần đây?”

Bàng Kinh Phú bóp cằm nâng mặt cô lên. Hàng mi dài ngấn nước, mặt mũi cô kinh sợ đến tái nhợt giống như hoa sen mới hé, trong trẻo lạnh lùng xinh đẹp.

“Không… Ưm…..”

Điền Yên túm lấy ống quần anh, điên cuồng lắc đầu. Một tiếng rên rỉ run rẩy van xin thoát ra từ kẽ răng: “Xin anh… Xin anh đó. Thật sự, tôi sẽ làm tất cả, xin anh bỏ qua cho cậu ta…”

“Bàng tiên sinh! Tôi không muốn bất kỳ người nào bị thương vì mình, xin anh chỉ tổn thương tôi… Tôi van xin anh, thật đấy… Cầu xin anh.”

Điền Yên chật vật, gào khóc đến không chịu được, ngón tay cô nắm chặt đến trắng bệch. Cô nghe thấy người bị treo sau lưng phát ra một tiếng rên rỉ thống khổ. Sự sụp đổ đến cuối cùng lại biến thành thủ đoạn vô cùng cực đoan. Điền Yên mất lý trí, hèn mọn như cát bụi quỳ xuống dập đầu trước mặt anh.

“Tôi xin anh Bàng tiên sinh… Tôi xin anh thả cậu ta ra, van xin anh….”

Đuôi mắt Bàng Kinh Phú co giật không kiểm soát được, nội tâm điên cuồng bùng nổ, ngay cả hít thở cũng có thể nghe được tiếng gầm nhẹ đang kiềm chế trong lồng ngực.

Không thể khống chế được lửa giận và sự oán hận, cả khuôn mặt anh cũng vì tức giận mà trở nên căng cứng, mạch máu trên cổ hiện rõ. Ba người đang xử lý vết thương trên cánh tay anh sợ đến mức không dám tiến lên.

“Bàng tiên sinh, tôi vốn không thích cậu ta. Từ đầu đến cuối tôi chỉ thích một mình anh, cậu ta chẳng qua là đồng nghiệp của tôi. Anh tha cho cậu ta một mạng, tôi không muốn nhìn thấy cậu ta chết vì mình, tôi thật sự không thích cậu ta!”

“Em chỉ thích anh… Em yêu anh.”

Từng chữ Điền Yên nói ra, từng lời nói đều chạm đến sự mềm mại trong lòng anh.

Cô biết anh muốn nghe cái gì, muốn cô làm cái gì.

Không tiếc dập đầu cũng phải nói yêu anh, giống như sẽ dập đầu cầu xin tha thứ vì một người đàn ông khác.

Cô thật đúng là không còn một chút tôn nghiêm nào.

Chẳng biết tại sao, vết thương ở ngực anh càng ngày càng nặng nề. Anh thậm chí còn muốn nghe nhiều hơn nữa, biết rõ là lời nói dối không chút chân thật, còn vọng tưởng có thể đem lời nói dối biến thành sự thật.

“Dừng tay.”

Mũi dao đã đâm đến phần gốc ngón trỏ của cậu ta, thiếu chút nữa là có thể cắm vào trong xương. Nghe được chỉ thị của anh, hai người một người rút dao lại, một người thả cổ tay cậu ta ra.

Bàng Kinh Phú bóp cổ Điền Yên, ép cô ngẩng đầu lên.

Nước mắt nước mũi giàn giụa ở cằm, lông mi ẩm ướt tràn ngập hơi nước ướt át. Bàng Kinh Phú khom lưng lại sát gần cô, đè thấp giọng nói.

“Cái gì cũng sẽ làm?”

Điền Yên khó thở gật đầu, vừa rơi nước mắt vừa nói: “Sẵn lòng, em sẵn lòng! Chỉ cần là anh, anh muốn em làm gì em đều bằng lòng.”

“Miệng cũng bằng lòng sao?”

Điền Yên dừng động tác, nhưng chưa tới một giây liền hốt hoảng gật đầu đồng ý.

“Bằng lòng, em bằng lòng, em bằng lòng!”

Bàng Kinh Phú đứng lên, đột nhiên đạp một cước khiến cô ngã xuống, bàn chân thô bạo đạp vào eo cô.

Điền Yên ngã xuống đất co rúc, bắp chân bị anh nghiền ép. Phía dưới giày da cứng rắn là bắp chân mềm mại yếu ớt của cô. Cách chiếc quần jean mỏng, dường như mạch máu có thể vỡ ra bất cứ lúc nào.

Điền Yên nằm dưới đất rên rỉ, nước mắt giàn giụa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận