Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả đời Vương Quế Chi gắn bó với ruộng đồng ở nông thôn Tây Nam, nên nếp sống và thói quen sinh hoạt có phần khác biệt với người thành phố. Lúc chăm sóc thai phụ, bà có phần “cởi mở”, dân dã, không để ý nhiều đến tiểu tiết cầu kỳ. Mấy lần liên tiếp, cách nấu nướng hay thói quen sinh hoạt của bà làm người tinh tế, kỹ tính như Phương Vân thầm không vui, chau mày, lén tìm Trình Nặc oán trách nhỏ to.
Nhưng không thể phủ nhận rằng bà rất thật tâm quan tâm đến Trình Nặc. Ví dụ như chỉ cần cô buột miệng nói muốn ăn canh gà, một mình bà có thể lặn lội bắt xe buýt, hỏi đường đi đến tận các trang trại ở vùng ngoại ô xa xôi để mua gà ta chính hiệu. Mà bà chỉ mua một hai con về làm thịt ngay, nhất quyết không mua nhiều để tủ lạnh ăn dần. Khi người khác hỏi sao mất công đi xa mà mua ít thế, mặt bà đỏ bừng, lớn giọng nói bằng tiếng phổ thông pha giọng địa phương trúc trắc: “Mua cho con gái nhỏ ăn tẩm bổ, sao lại để tủ lạnh, phải ăn gà tươi mới bổ, mới ngon!”
“Con gái nhỏ”, cái danh xưng nghe thật lạ tai nhưng lại thật ấm áp. Ở vùng Tây Nam quê bà, đó là cách gọi âu yếm dành cho con gái cưng trong nhà. Bà gọi con dâu là con gái nhỏ, chứng tỏ bà thương cô như con ruột.
Mặc dù sau khi biết chân tướng về cái chân bị thương tật vĩnh viễn của Hứa Đồng Chu là do cứu cô gái bị lừa bán theo ý Trình Nặc, bà cũng từng đau lòng, từng oán trách cô. Nhưng đến ngày hôm nay, thấy đôi trẻ sống hạnh phúc, yêu thương nhau như vậy, cuộc đời bà nếm trải quá nhiều cực khổ, giờ đến tuổi già như tìm thấy hi vọng, thấy bến đỗ bình yên cho các con, sao bà có thể không cảm động, không biết ơn cho được? Bà thật lòng thích Trình Nặc, muốn bù đắp và coi cô như con gái ruột của mình.
Hôm nay là cuối tuần, Trình Nặc được nghỉ ngơi ở nhà. Cô đang ngồi trên sofa, vừa vùi đầu uống bát canh gà hầm đặc sệt thơm lừng do mẹ chồng nấu, vừa lướt điện thoại xem tin tức. Hứa Đồng Nhạc lặng lẽ bước đến, ngồi xuống cạnh cô.
“Chị dâu!”
Sáu năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Cô bé tóc vàng hoe, gầy gò đen nhẻm 11 tuổi năm đó giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh xắn. Vì suy dinh dưỡng từ nhỏ nên nhìn em vẫn còn trẻ con hơn bạn bè đồng lứa một hai tuổi, nhưng điều này cũng không ngăn được em trổ mã cao ráo, duyên dáng. Làn da đã trắng trẻo hơn, đôi mắt to tròn lanh lợi.
Trình Nặc ngẩng đầu, bắt gặp nụ cười ngượng ngùng nhưng rạng rỡ của em. Nói ra cũng thật kỳ lạ, kỳ thực Vương Quế Chi cũng chỉ là phụ nữ nông thôn dung mạo bình thường, khắc khổ, sao có thể sinh ra hai đứa con có nhan sắc cực phẩm như vậy? Gen lặn của ông bố chắc hẳn phải rất tốt.
Thiếu nữ trước mắt dù đã trải qua cuộc sống nghèo khổ, thiếu thốn nhưng vẫn không ngăn được nét thanh tú, ý nhị nơi khoé mắt lông mày. Trình Nặc thầm nghĩ, chỉ cần nuôi dưỡng em ở thành phố lớn thêm vài năm, biết cách ăn mặc trang điểm, nhất định sẽ thành đại mỹ nhân không thua kém ai.
Cô vừa nghĩ vừa nhớ đến Hứa Đồng Chu, người có bảy phần nét tương tự thiếu nữ trước mặt. Thiếu niên đó… Không, người đàn ông đó, chẳng phải cũng cực kỳ tuấn mỹ, khiến cô mê mẩn ngay từ cái nhìn đầu tiên sao?
Trình Nặc nhìn chăm chú làm Hứa Đồng Nhạc hơi xấu hổ, em cúi đầu, hai má đỏ bừng, lí nhí nói: “Chị dâu, chị kể cho em nghe hai người gặp lại nhau như thế nào được không? Em tò mò quá.”
Em đã sửa cách xưng hô từ “cô giáo” sang “chị dâu” rất tự nhiên và thuận miệng. Bộ dạng tò mò hại chết mèo, dù ngại ngùng nhưng vẫn không nhịn được sự hiếu kỳ của tuổi mới lớn mà đi hỏi Trình Nặc về chuyện tình yêu của anh chị.
Trình Nặc nghe câu hỏi của em, hơi nhíu mày cười, ánh mắt xa xăm. À, muốn nghe chuyện gặp lại sao? Thật đúng là cơ duyên kỳ lạ mà, có lẽ là ông trời thương tình, không muốn cô bỏ lỡ anh lần nữa chăng?
Cô múc thêm cho Hứa Đồng Nhạc một chén canh gà, đẩy về phía em. Hai người chị dâu em chồng vừa uống canh, vừa thủ thỉ trò chuyện tâm tình. Giữa trưa hè oi ả, tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ, thời gian như trôi chậm lại trong căn phòng nhỏ, thỉnh thoảng vang lên tiếng hai người thì thầm và tiếng cười khúc khích vui vẻ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận