Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yêu hỏa màu u lam lấy tốc độ bàn thờ bay trong không trung, chui vào đoàn sương khói màu đen, nhưng căn bản không thể đụng vào bản thể được bao bọc bên trong, trực tiếp bị sương khói cắn nuốt, biến mất.

Sương đen lại một lần nữa tấn công Nguyên Tuấn Sách.

Lúc này, trên mặt anh cuối cùng cũng xuất hiện một tia dao động, đầu lưỡi quẹt qua hàm răng, liếm một vòng trong miệng từ trái sang phải.

Làn khói đen đặc đánh úp lại, trong sương khói quỷ dị dường như tồn tại thứ gì đó, dùng tư thái của nhân loại, chạy như bay vươn tay, dường như muốn bắt anh.

Đến khi hai bên chỉ còn cách nhau nửa thước, Nguyên Tuấn Sách nhìn thấy một hốc mặt trống rỗng dữ tợn, toàn bộ hốc mắt cứ như bị xé nát, hình ảnh cực kì khủng bố. Chỉ nửa khuôn mặt thoáng hiện ra thôi cũng đủ để anh hiểu ra đây là vật gì.

Nguyên Tuấn Sách lại dùng năng lực dịch chuyển tức thời, biến mất tại chỗ, lần xuất hiện tiếp theo là ở đỉnh tam giác, dung nhan thanh tuyển, khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra nu cười trào phúng châm biếm.

“Lão bất tử chết tiệt, biến thành như vậy, là vì giết ta sao?”

Hạnh Mính nhìn thấy bóng dáng Nguyên Tuấn Sách giữa không trung, ngay sau đó anh lại biến mất, viên cầu đen quái dị kia bay về phía phòng nghỉ. Cô suy đoán, bọn họ hẳn là đang ở trên nóc nhà.

Hạnh Mính chạy về khu dạy học, chạy được nửa đường lại phát hiện trong túi của mình không có linh phù. Mà thôi, cho dù cô lên đấy rồi cũng vô dụng, không có linh phù trong người, cô chẳng là cái thá gì hết, mà cho dù có, với cái trình độ thi chú gà mờ của cô, cũng không giúp được gì cho anh.

Hạnh Mính dừng bước, tay vịn lan can, ngẩng đầu cầu thang trên đỉnh đầu tự hỏi.

Huống hồ, đoàn sương mù kia thoạt nhìn cũng là yêu, yêu đánh nhau với yêu, dù sao nhất định sẽ có một bên thắng một bên bại. Cuộc chiến đã phân ra thắng bại thì sẽ dừng lại thôi.

Hạnh Mính càng không hiểu sự do dự trong đáy lòng mình, nếu Nguyên Tuấn Sách xảy ra chuyện gì, không phải càng tốt sao……

Càng tốt.. nhỉ?

Bên ngoài lại truyền đến tiếng sấm, dường như bọn họ đã thay đổi trận địa, chuyển nơi khác để tiếp tục đánh nhau.

Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân hấp tấp, có người đang vội vã lao xuống.

Hạnh Mính ngẩng đầu, nhìn thấy dáng vẻ Hồ Anh Tài hoảng loạn chạy xuống. Lúc anh ta nhìn thấy cô cũng ngẩn ra một chút, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

“Cô đi theo tôi mau!”

Nói xong liền bắt lấy cánh tay cô, chạy xuống dưới lầu.

“Tôi đi đến đó thì có thể làm gì? Bọn họ là yêu, ai tôi cũng không cứu được, hơn nữa tôi cũng không có linh phù.”

Hồ Anh Tài vẫn túm chặt cánh tay cô không buông, không thèm quay đầu mà lao ra khỏi khu dạy học, nhìn lên không trung một cái, rồi cắm đầu chạy thẳng đến sau núi: “Không cô cũng cảm giác được thứ đồ vật quỷ dị kia là yêu ma sao! Theo lý mà nói, trên thế gian này chỉ có một con yêu ma, cũng tức là chỉ có một Yêu Sách mà thôi. Giờ đột nhiên lại xuất hiện một con yêu ma không rõ lai lịch khác, nhất định là nó muốn giết Yêu Sách!”

“Yêu Sách đánh không lại nó, trừ phi cậu ta biến thành yêu ma! Không có hồn phách, cô chính là vật dẫn!”

“Cái gì mà vật dẫn? Anh muốn tôi làm gì?” Lòng Hạnh Mính bỗng dâng lên một dự cảm không ổn, cô vừa chạy vừa nhìn đoàn yêu vật trên không trung, nó không ngừng di chuyển về phía trước, va chạm lung tung, mà Nguyên Tuấn Sách trong chiến trường đó, chỉ có thể không ngừng dịch chuyển để tránh né.

Trên đường chạy đến sau núi, Hạnh Mính bị vô số nhánh cây chìa ra quẹt trúng, cánh tay cũng bị Hồ Anh tài túm chặt đến sinh đau. Cô nhắm chặt mắt, để mặc anh ta kéo mình chạy về phía trước.

Nguyên Tuấn Sách cũng nhìn thấy bóng hai người đang chạy theo đến sau núi, anh lại nhìn đoàn sương khói cứ ngốc nghếch bay về hướng anh, lại một lần dịch chuyển tức thời để né tránh, đồng thời nắm chặt yêu hỏa trong tay, nhắm chuẩn thời cơ ném ra ngoài.

Yêu hỏa rơi xuống đất, trong nháy mắt hình thành một bức tường lửa, ngăn cản đường đi. Hồ Anh Tài đột nhiên dừng lại, Hạnh Mính không phanh kịp, đụng đầu vào tấm lưng dày rộng của anh ta.

“Có ý gì?” Hồ Anh Tài ngẩng đầu nhìn Nguyên Tuấn Sách đang không ngừng tiêu hao tu vi, dùng dịch chuyển tức thời để né tránh.

Đây ý là không cho bọn họ đi qua sao?

Hồ Anh Tài liếc nhìn người thiếu nữ phía sau một cái, cười lạnh: “Ngay cả khi Yêu Sách đã quên cô là ai mà vẫn nhớ thương đến an toàn của cô. Tôi thấy á, cho dù ký ức có bị tiêu trừ bao nhiêu lần, Yêu Sách vẫn sẽ lặp lại, gục ngã trên người cô.”

Nhìn hàng rào lửa trước mắt, ngọn lửa lay động biến thành ảnh ngược trong đôi mắt ngây thơ vô tội của Hạnh Mính, Hồ Anh Tài khó có thể tưởng tượng, Yêu Sách đã sống ngàn năm không ngờ lại thích người con gái như vậy.

Hắc cầu đột nhiên ngừng công kích anh, Nguyên Tuấn Sách có loại dự cảm không ổn.

Quả nhiên ngay giây tiếp theo, nó nhằm thẳng hai người phía dưới, đập xuống!

“Bạn học Hạnh!”

Tiếng kêu sắc bén của Nguyên Tuấn Sách vang vọng khắp không trung, trong đó chứa cả sự kinh hoảng thất thố, mạnh mẽ la hét. Hạnh Mính cảm thấy ngoài ý muốn, không ngờ anh cũng có giọng nói chứa đầy cảm xúc như vậy.

Sau lưng đột nhiên chịu một chưởng, Hạnh Mính bị người đẩy mạnh về phía trước. Hạnh Mính trơ mắt nhìn hàng rào lửa kia sát gần, mắt thấy bản thân sắp rơi vào trong hàng rào lửa, nhiệt độ nóng bỏng khiến những sợi lông tơ cực nhỏ trên mặt cũng bị uốn cong.

Trong một cái chớp mắt, đoàn sương khói màu đen cuốn cô lên, nháy mắt đưa cô bay lên giữa không trung.

Làn khói đen dày đặc xung quanh viên cầu vây quanh Hạnh Mính, cả người cô từ đầu đến chân đều bị bao bọc với đám khí đen tuyền này, đến tận hai mắt cũng biến mất không thấy.

Đôi mắt Nguyên Tuấn Sách trừng lớn, chẳng hề chần chừ mà cũng nhảy vào làn sương khói, vươn tay muốn bắt lấy cô. Gương mặt Nguyên Tuấn Sách trắng bệch, làn da không hề có tí huyết sắc cứ như người bệnh lâu năm, trong đáy mắt là sự tức giận và cảm giác tuyệt vọng quay cuồng, anh dường như đã đánh mất lý trí, anh muốn phát điên, cảm xúc kích động mãnh liệt không chịu khống chế.

Hạnh Mính bị bao quanh bởi sương mù màu đen, làn sương mù xung quanh lạnh như băng, không thể hô hấp, thế mà cô lại có thể nhìn thấy gương mặt khẩn trương kinh ngạc của Nguyên Tuấn Sách một cách rõ ràng, cô muốn vươn tay, bắt lấy cánh tay kia, cầm lấy bàn tay to lớn đang vươn về phía mình.

Sợ hãi, kinh ngạc, thống khổ……

Trên gương mặt của một con yêu, sao lại có thể xuất hiện nhiều cảm xúc như vậy?

“Phanh!”

Đám mây mù đen nhánh phía chân trời nổ tung, đẩy cả người Nguyên Tuấn Sách bay ra ngoài. Một cánh tay vô hình bắt lấy tay Nguyên Tuấn Sách, sương khói bốn phía dùng sức túm chặt lấy anh, sức mạnh vô hình cứ như xiềng xích giam cầm Nguyên Tuấn Sách tại một chỗ.

Nhưng mặc cho những thứ này tác quái, anh cứ như không có cảm giác, chỉ có đôi mắt trợn to kinh hãi, trơ mắt nhìn Hạnh Mính lâm vào khốn cảnh, bị cuốn trong sương mù dày đặc, sắp biến mất.

Mạch máu trong người Nguyên Tuấn Sách giống như ngừng chảy, đột ngột nổ tung. Máu nghịch lưu, trái tim kinh hoàng, ý niệm thô bạo bị đè nén dưới đáy lòng ngay tại một khắc lại bị lôi ra, hoàn toàn đốt cháy lí trí của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận