Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng, Lưu Tĩnh không nói thêm gì nữa, ngoại trừ câu “đi đường cẩn thận” với ba người chúng tôi.

Nhìn xem a, một cô gái ôn nhu và hiền lành cỡ nào a, chỉ là người con gái như vậy rốt cuộc đang có tâm sự gì chứ?

Ba người chúng tôi đi vào thang máy, vẻ mặt Hà Dịch vẫn giống như trước có chút tâm sự nặng nề, nụ cười sáng rực rỡ bình thường hay giắt trên mặt giờ phút này lại càng không biết đã “xuyên qua” đến chỗ nào, biến mất không thấy tăm tích nào hết, mà ánh mắt cậu ta nhìn tôi như đang reo hò “tôi cần sự trợ giúp của chị”, nhưng cuối cùng, cậu ta cũng giống như Lưu Tĩnh, ngoại trừ cái vẻ muốn nói lại thôi kia.

So sánh với Hà Dịch đang ôm tâm sự nặng nề, đỉnh đầu mây đen sấm chớp ùn ùn kéo tới thì tôi và Hàn Lỗi lại ân ái hết sức ngọt ngào.

Bởi vì tay tôi rất dễ lạnh, cho nên Hàn Lỗi lúc nào cũng hào phóng đem hai tay của tôi đặt vào trong tay của mình, cũng có thể truyền hơi ấm từ đó sang cho tôi khiến nó ấm áp hơn.

Mặc dù hành động của chúng tôi có chút buồn nôn, hơn nữa vẫn còn có một Hà Dịch đang đứng bên cạnh, nhưng mà cùng Hàn Lỗi sống chung đã lâu, tôi đã sớm học xong công phu bản lĩnh hàng đầu của anh- da mặt dày. Cho nên tôi cùng anh không coi ai ra gì ở trong thang máy “liếc mắt đưa tình”, “mắt đưa mày lại”, hoàn toàn bỏ qua cậu nhóc Hà Dịch đáng thương đang ai oán, ánh mắt tràn ngập kháng nghị kia.

Tôi chính là muốn kích thích cậu ta hành động a, ai bảo bọn họ để cho tôi sáng sớm phải rối rắm đau đầu như thế chứ!

Đến bãi đỗ xe, chia tay với Hà Dịch đang “oán khí” nặng nề xong, chúng tôi lại ở trong phòng làm việc của Hàn Lỗi nghênh đón Hàn Vũ vẻ mặt đau thương mất mát cực kì.

Bởi vì mẹ chồng sợ chúng tôi lạnh lẽo nên cố ý nấu cho hai người một nồi súp, mà Hàn Vũ đáng thương thì trở thành chân chạy việc của bà, mà tôi nhờ vậy cũng có thể may mắn ở trong phòng làm việc của Hàn Lỗi vừa ăn chực vừa gặm thịt cá.

Vì đó là súp nóng đuổi khí lạnh nên Hàn Lỗi rất đúng mực giúp tôi thổi nguội bớt, tôi uống một hớp, cảm thấy Hàn Lỗi đối với chén súp này không có công lao cũng có sức lực, thế nên mời anh cùng nhau hưởng dụng.

Mặc dù bên cạnh có một Hàn Vũ, nhưng Hàn Lỗi là ai chứ, anh cùng tôi giống nhau, da mặt phải thuộc loại dày nhất quả đất, vì vậy mặt không đổi sắc cùng tôi ngọt ngào mật mật chia sẻ một chén canh.

Hàn Vũ yên lặng nhìn chúng tôi ân ái, cuối cùng, anh ta chơi xấu ngồi ở trên ghế sa lon tâm không cam lòng không muốn cảm thán: “Tình cảm của hai người thật tốt , tốt đến mức làm người ta hâm mộ, đến nỗi muốn nhảy xuống từ nơi này a…”

Nghe vậy, Hàn Lỗi lấy tay đẩy đẩy mắt kiếng, khóe miệng cong lên, lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, cửa sổ phòng tôi đây không mở được, nhưng nếu anh đi ra ngoài quẹo phải lên tới tầng cao nhất thì vẫn có thể nhận được kết quả ưng ý như mong muốn, xin cứ tự nhiên, đi thong thả, không tiễn.”

Tôi: “…”

Hàn Vũ xỉa xói: “Hàn Lỗi, anh đã nói qua chú vô cùng máu lạnh bao giờ chưa?”

Đôi lông mày anh tuấn của Hàn Lỗi cong lên: “Đã nói, cảm ơn.”

Tôi cùng Hàn Vũ: “…”

Uống xong súp sau, bởi vì tôi vừa lúc cũng muốn xuống lầu, cho nên thuận tiện đưa tiễn Hàn Vũ một đoạn đường.

Tiến vào trong thang máy, Hàn Vũ có vô ý hữu ý liên tiếp liếc nhìn tôi, giống như đang muốn nói cái gì đó, bộ dáng muốn nói lại thôi khiến tôi nhịn không được cau mày.

Bọn họ hiện tại là làm sao a, đang hứng thú với kiểu muốn nói lại thôi ấy à, mọi người đều chơi, sau đó đi khi dễ kẻ không chơi là tôi đây chắc?

Cuối cùng, Hàn Vũ vẫn cái gì cũng không nói, để lại cho tôi một bóng lưng mất mát chậm rãi biến mất trước mắt.

Buổi tối, về đến nhà, tôi hoàn toàn không hề chịu ảnh hưởng của ba kẻ bất lương hồi sáng kia, vẫn cùng Hàn Lỗi cãi nhau đùa giỡn ầm ĩ trên ghế salon như cũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận