Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô dần dần không khống chế được cảm xúc của chính mình , toàn bộ cơ bắp ở mặt điều dãn ra quá mức, khóc đến nổi da cũng muốn nứt ra rồi.

“Nhưng tôi biết mẹ của cô vẫn còn đang tìm cô, nếu cô muốn gặp dì ta, tôi mang cô đi!”

“Tôi không cần dì ta, tôi muốn bà ngoại, Tiêu Tiêu chỉ cần bà ngoại!”

“Đừng khóc, trên mặt cô còn có thương tích, đừng khóc nữa.” Tô Hòa Mặc vô lực khẩn cầu, tiếng khóc vang dội như thanh đao cắt xuyên qua ngực hắn.

Nơi duy nhất Bạch Dương có thể nghĩ đến đó là nhà cô, Tiêu Trúc Vũ nhất định sẽ về nhà, tìm bà ngoại của cô.

Lúc lái xe, hắn không ngừng hướng sang hai bên đường nhìn, sợ bỏ lỡ dù một bóng người, mỗi một đi qua đều không phải cô, thì cảm xúc của hắn càng cuồng loạn bạo nộ, không ngừng dẫm xuống chân ga chạy nhanh như bay, lướt qua toàn bộ đèn xanh đèn đỏ trên đường lớn, xe hai bên đường tránh còn không kịp, tất cả đều ở ấn kèn.

Mu bàn tay của hắn nổi lên gân xanh, động cơ chuyển động ầm ầm, lặng lẽ từng chút một phá hủy lý trí, hắn muốn đem cô bắt trở về.

Một lần nữa đem chân cô đánh gãy cũng tốt, đem miệng cô xé rách cũng thế, hoặc là không ngừng đập đầu của cô lên tường, thẳng đến khi trong miệng cô phát ra lời xin tha, cũng sẽ không dừng lại.

Dã súc trong gen máu sôi trào.

Bạch Dương nắm tay thành nắm đấm để ở bên môi, hàm răng dùng sức cắn rách một tầng da thịt của ngón trỏ, nhưng lại tựa như không cảm giác được đau đớn, nhe răng nghiền nát, dùng hết toàn lực cắn xuống. Mày nhíu chặt , nốt ruồi lệ lộ ra lập tức bị nhấn chìm trong mí mắt, ngọn lửa bi phẫn phút chốc bốc lên nghi ngút.

Hắn muốn giết cô!

Đường ở nông thôn chênh vênh , xe thiếu chút nữa là trực tiếp đâm vào trong phòng.

Phanh gấp làm đầu xe có chút chấn động, mở cửa xe đi nhanh như bay hướng vào bên trong tìm kiếm.

“Tiêu Trúc Vũ!”

Cổ hắn nổi lên gân xanh, một đường nhịn phẫn nộ, thanh âm khàn khàn nóng bỏng .

“Tiêu Trúc Vũ!”

Một người phụ nữ từ trong viện vội vàng từ trong phòng chạy ra , ôm tay nải– dùng khăn trải giường bọc lại ôm vào trong lòng ngực , hoảng sợ vạn phần nhìn hắn.

Đó là mẹ cô, Bạch Dương thong thả dừng lại bước chân, hơi hơi nghiêng đầu, vặn vẹo cổ xương cốt —cách rắc— vang lên.

Trác Đan Lan nuốt nước miếng, rốt cuộc lấy hết can đảm: “Tôi, con gái của tôi đâu!”

“Tôi phải đem nó mang đi, cậu đem con gái tôi đi đâu rồi, trả lại nó cho tôi, bà ngoại của nó cũng đã chết rồi, tôi hiện tại là thân nhân duy nhất của nó !”

“Người nhà của cha nó còn muốn tôi mang nó về!”

“Mang về? Bà thì tính là cái gì.”

Bạch Dương nhấc chân tới gần, động tác này làm bà ta sợ tới mức lui về phía sau, thử dùng đồ vật trong lòng ngực ngăn cản hắn lại: “Con gái của tôi, Tiêu Trúc Vũ làcon gái của tôi! cCha của nó đã chết, còn phải chờ nó đi lấy tiền bồi thường, cậu không cho tôi cùng nó gặp mặt! Cậu có tin là tôi sẽ báo án hay không !”

“Báo án, bà thử xem –ai mẹ nó có thể quản được lão tử?”

Tầm mắt Bạch Dương hướng lên trên mặt đất nhìn thoáng qua, hắn tiến lên nhặt một nhành cây diệp anh đào khô gãy rơi dưới tàng cây , lại nhặt lên một khối gạch vuông vức dùng để xây tường còn dư lại.

“Cậu làm gì! Đừng tới đây! Tôi chỉ muốn mang con gái của mình đi mà thôi, cậu làm gì, a a!”

Trác Đan Lan bị dọa mà đồ vật trong tay cũng không cần, ném về phía hắn, năm ngón tay không khống chế được mà run rẩy, xoay người thét chói tai chạy về phía trong phòng .

Người phía sau dùng một chân đem bà ta gạt ngã, quỳ rạp trên mặt đất vội vàng lật người, đối mặt với một người bị bệnh tâm thần đang lên cơn điên, ngồi dưới đất lui từng chút về đằng sau, điên cuồng hướn về hắn nói: “Tôi từ bỏ, tôi từ bỏ có được không! Tôi đem còn gái của mình cho cậu, tôi không cần, tôi từ bỏ, cậu đừng tới đây!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận