Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn đưa tay bóp lấy cổ của Lâm Tư Hạ, trong đáy mắt toàn bộ là oán hận với người đàn bà xấu xa này.

“Tôi không ghét cô ấy, tôi chỉ ghét người không từ bất kỳ thủ đoạn nào để đạt được mục đích giống như cô. Chân của cô vốn dĩ chẳng bị thương gì có đúng không?”

Rõ ràng hắn đã nghi ngờ cô ta giả vờ tàn phế lại nhân hôn lễ này để vạch trần cô ta. Sau đó có thể quay lại xin lỗi Trình Ý, kết quả đã muộn rồi.

Cô không còn muốn nghe câu trả lời từ hắn nữa.

Nếu như hắn không tuyệt tình với cô như thế.

Nếu như hắn nhận ra tình cảm của mình sớm hơn.

Nếu như hắn chịu nghe tất cả những lời nói thật lòng của cô.

Có lẽ giữa bọn họ đã không phải đi đến kết cục này.

Tất cả là tại hắn mu muội!

Đôi mắt hẹp dài của Phó Nhược Hằng nhìn chằm chằm lấy Lâm Tư Hạ, bàn tay càng bóp chặt lấy cổ cô ta, trong tay càng thêm dùng sức.

“Anh Nhược Hằng… em sai rồi… Anh tha cho em đi… Em chỉ là sợ cô ấy… cướp mất anh thôi.”

Trong con ngươi sâu thẳm của hắn tràn đầy vẻ hung ác.

“Rõ ràng người năm xưa nấu canh giải rượu cho tôi là cô ấy, tại sao cô lại nhận là cô làm?”

Lâm Tư Hạ nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Phó Nhược Hằng, cảm nhận được sự lạnh lẽo mà trước đây Trình Ý phải trải qua hàng trăm ngàn lần.

Thì ra anh vẫn luôn tàn nhẫn như vậy, cho dù là Trình Ý hay Lâm Tư Hạ. Khi anh yêu cô, chiều chuộng cô, dung túng cho cô bắt nạt Trình Ý, Lâm Tư Hạ đã nghĩ anh rất yêu cô. Cho dù là vay mượn, cho dù là dùng thủ đoạn cũng phải gả cho người đàn ông này.

Khi anh yêu thì cho người ta cảm giác lên thiên đường, hết yêu thì lạnh lùng tàn nhẫn chẳng khác nào một món đồ chơi.

Cô ta ép ra vài giọt nước mắt, “Em đương nhiên là yêu anh rồi. Yêu anh nên mới không muốn anh bị người phụ nữ khác cướp đi. Nếu như em không làm như vậy, anh sẽ bị Trình Ý câu dẫn mất.”

“Cô yêu tôi sao? Thật nực cười! Nếu như cô thật sự yêu tôi, lúc nãy cô đã không một mình bỏ chạy khỏi đó. Nếu như đổi lại là Trình Ý, cô ấy nhất định đẩy tôi ra, thay tôi nhận chiếc đèn đó. Đó là sự khác nhau giữa cô ấy và cô.”

Cô ta vẫn luôn cho rằng Phó Nhược Hằng là một gã đàn ông ngu ngốc, chỉ cần cô ta nói hắn liền sẽ tin tưởng, nhưng hôm nay nhìn thấy gương mặt vô tình của hắn. Cô ta mới biết, con người này tàn nhẫn đến cỡ nào.

Lâm Tư Hạ rơi vào tuyệt vọng, Phó Nhược Hằng quả nhiên là tàn nhẫn mà. Lâm Tư Hạ quá hiểu tính cách của Phó Nhược Hằng, anh ghét nhất chính là bị người khác lừa gạt, người khác phản bội.

“Phó Nhược Hằng, anh tin em đi. Em làm tất cả những chuyện này đều là vì em yêu anh thôi.”

Nước mắt của cô ta đã ướt đẫm, lớp trang điểm được dày công chuẩn bị từ sáng cũng vì vậy mà nhòe hết cả đi. Trông cô ta thật sự nhếch nhác chẳng ra làm sao.

“Lâm Tư Hạ, tôi hỏi lại một lần cuối, cô còn giấu tôi chuyện gì nữa hay không?”

Giọng nói của Phó Nhược Hằng lạnh băng, tưởng tượng như có thể đâm nát trái tim người đối diện. Bàn tay hắn bấu chặt, giống như muốn giết chết Lâm Tư Hạ.

Trình Ý chết rồi, hắn cũng chẳng thiết tha gì nữa. Mà tất cả những bi kịch ngày hôm nay đều do một tay người phụ nữ nhiều thủ đoạn này gây ra.

“Kết cục này đều không phải là do một tay anh tạo ra hay sao? Anh dung túng cho tôi bắt nạt Trình Ý, anh chà đạp coi khinh cô ta. Tôi chỉ tùy tiện nói một câu, anh liền tin tất cả, lại quay về buông lời khinh miệt cô ta. Anh dám nói với chính bản thân mình, anh không có khiến cho cô ta chết dần chết mòn trong tình yêu với anh đi?”

Đúng vậy, ban đầu là cô ta chọc phá cuộc hôn nhân của Trình Ý và Phó Nhược Hằng. Nhưng nếu như không phải bởi vì hắn mắt mù tim mờ khiến cho cô đau lòng hết lần này đến lần khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận