Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng nói của Chu Liệt bớt đi trầm ổn, vừa căng thẳng rồi run rẩy hơn.

Anh ngước mắt nhìn về phía Giang Hải một lần nữa, đưa ra lời cầu xin thay đổi cả cuộc đời anh.

Hy vọng lấy thứ này để chứng minh, anh có thể cho Giang Ninh một cuộc sống tốt.

Anh lại nói một lần nữa, “Chú Giang, xin chú giao A Ninh cho cháu”

Vài phút sau.

Thế nhưng điện thoại vẫn không có ai nghe máy.

Giang Hải nghe xong, cũng không lên tiếng lập tức, không gật đầu, cũng không lắc đầu.

Chu Liệt vẫn nhớ rõ, đó là ngày mùng 1 tháng 4.

Sau đó, Chu Liệt cũng không nghe thấy giọng nói của Giang Ninh nữa, chỉ là hết lần này đến lần khác nghe được cái tên Từ Thụ.

Ông chỉ nằm trên giường bệnh, dùng một ánh mắt gần như phức tạp nhìn người đàn ông lúc này vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt chân thành tha thiết.

Thân là nỗi đau của một người bố, ẩn trong những dòng chữ của Giang Hải.

Vừa xa lạ vừa quen thuộc

Đứa trẻ từng cao hơn ông giờ đã trở thành một người đàn ông thành đạt.

Lúc đầu Giang Hải nghe không hiểu lời của Chu Liệt có ý gì.

Giang Hải chưa từng nghi ngờ mỗi một câu Chu Liệt nói.

Chu Liệt nói cho Giang Hải biết thành tựu hiện tại của anh, từ phát triển nghề nghiệp đến tiền gửi thẻ ngân hàng, tất cả đều giải thích từng cái một.

Nhưng cuối cùng ông tiều tụy rồi lại vô lực mở miệng.

Ở trong xương cốt, anh vẫn là chàng trai gầy gò được Giang Hải đau lòng, sau đó đưa anh về nhà.

“A Liệt, chú nhất định phải nói cho cháu biết một chuyện. A Ninh, nó… Không thể sinh con được…”

Thân là nỗi đau của một người bố, ẩn trong những dòng chữ của Giang Hải.

Chu Liệt nhíu mày, lồng ngực run rẩy, “Tại sao vậy?”

Giang Hải rũ mắt xuống, sau đó khẽ nhướng mi, “Mấy năm trước A Ninh bị tai nạn xe cộ, người không có việc gì chỉ là cơ thể bị thương, bác sĩ nói nó rất khó mang thai.”

Ông không che dấu, mà nói ra sự thật

Giang Hải nhíu nhíu mày, không thể tin được hỏi: “Ý cháu là… Cháu muốn cùng A Ninh…”

[Anh Chu, anh nói thật sao? Anh thật sự sẽ đợi em ở trường đại học? Chắc chắn em sẽ cố gắng ạ]

Ông không che dấu, mà nói ra sự thật

Chu Liệt hoàn toàn không biết chuyện này, trong ánh mắt tất cả vừa khiếp sợ vừa lo lắng.

Từ lời nói ngắn ngủi của Giang Hải, anh không biết Giang Ninh bị tai nạn xe cộ rốt cuộc có nghiêm trọng hay không, không biết cuối cùng cô bị thương như thế nào.

Dưới ánh mắt bức thiết của anh, Giang Hải gật đầu.

Trong lồng ngực của anh, tất cả vừa thấp thỏm vừa bất an.

Nhưng trong suy nghĩ hỗn loạn, anh nhạy bén suy nghĩ đến cái gì đó.

Đây là mục đích ban đầu của Giang Hải.

“Tai nạn xe cộ… Hai năm trước?! Đó là hai năm trước, phải không chú? ”

Vừa xa lạ vừa quen thuộc

Anh lại nói một lần nữa, “Chú Giang, xin chú giao A Ninh cho cháu”

Giọng nói của Chu Liệt bớt đi trầm ổn, vừa căng thẳng rồi run rẩy hơn.

Nhưng ngày hôm đó.

Dưới ánh mắt bức thiết của anh, Giang Hải gật đầu.

Giang Hải nói: “A Ninh thi không tốt, chú không nỡ để nó đi đại học ở chỗ khác, còn không bằng ở bên cạnh chú tốt hơn. Nghe nói Từ Thụ thi không tệ, cái gì 123 hay là 321 trường đại học trọng điểm ấy, A Ninh đi ra ngoài cùng thằng nhóc đó chúc mừng…”

Ông nói: “Đúng là hai năm trước đây, chú đã nói dối cháu.”

Ông chỉ nằm trên giường bệnh, dùng một ánh mắt gần như phức tạp nhìn người đàn ông lúc này vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt chân thành tha thiết.

… Là Giang Hải, đã nói dối Chu Liệt

Hai năm trước, cũng chính vào Giang Ninh mười tám tuổi, đêm trước kỳ thi tuyển sinh đại học.

Ông nói: “Đúng là hai năm trước đây, chú đã nói dối cháu.”

Nhưng Chu Liệt càng nói tiếp, ông càng nghe càng cảm thấy kỳ lạ.

Cũng là thời điểm Chu Liệt và Giang Ninh liên lạc chặt chẽ nhất.

Sau khi ông chết, ông hy vọng Chu Liệt có thể chăm sóc Giang Ninh một thời gian.

Bình luận (0)

Để lại bình luận