Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết xe đã dừng lại lúc nào, Nghiêm Vi bụm mặt nhào vào ngực Tần Diệm, bực mình cắn đầu v* của anh, Tần Diệm cười nhạt an ủi, lúc Nghiêm Vi ngước mặt lên, ý cười bên môi anh càng sâu hơn.

“Chú còn cười.” Nghiêm Vi rất tức giận, phẫn nộ trừng mắt nhìn Tần Diệm.

“Ngoan, Vi Vi không tức giận.” Tần Diệm xoa tóc Nghiêm Vi, Nghiêm Vi định ngồi dậy, trong lúc lơ đãng quẹt tay qua nửa người dưới đang phồng lên thành lều trại của anh, Nghiêm Vi duỗi tay chọc một chút, định chọc tiếp cái thứ hai, Tần Diệm đã bắt được tay cô: “Nếu em muốn làm trên xe, tôi không ngại.”

Nghiêm Vi lập tức rụt tay lại, ở một góc mà Tần Diệm không thấy, lén bĩu môi.

Không chọc thì không chọc, làm như cô muốn chọc lắm không bằng.

Xuống xe cùng Tần Diệm, Nghiêm Vi đi theo phía sau, mặt người dạ thú, một chút cũng không giống với tên cầm thú nào đó khi ở trên xe, hứ.

Nơi Tần Diệm đưa Nghiêm Vi đến chính là khu du lịch của Tần Thị, nằm ở ven biển, phong cảnh rất đẹp, lúc Nghiêm Vi xuống xe còn rất cao hứng, ồn ào muốn bước chân trần trên bãi cát, Tần Diệm kéo Nghiêm Vi đang hành động như một đứa con nít lại: “Đi ăn cơm trước rồi đi chơi sau.”

“Bây giờ mới 10 giờ thôi mà.”

Tần Diệm lấy điện thoại ra cho Nghiêm Vi xem, 11 giờ 40 phút, Nghiêm Vi hết cả hồn, vl, con mẹ nó Tần Diệm hôn cô trên xe hơn một tiếng, sao cô không có tí cảm giác nào luôn vậy.

Chậc.

Nhắc đến ăn cơm, Nghiêm Vi đúng là đói thật, bụng bắt đầu phát ra tiếng ọt ọt kháng nghị rồi, Tần Diệm xoa xoa bụng Nghiêm Vi, tự nhiên nắm lấy tay cô, Nghiêm Vi cũng không để ý lắm, khi thì tay đan tay với Tần Diệm, khi lại cào cào lòng bàn tay của anh, cho dù Tần Diệm nhíu mày, Nghiêm Vi vẫn cảm thấy chơi vui gần chết.

Đến phòng bao, Tần Diệm và Nghiêm Vi ngồi xuống, Nghiêm Vi ngẫu nhiên thoáng nhìn qua nửa người dưới của Tần Diệm, vẫn đang phồng lên thành lều trại như cũ, máu nhây nổi lên, cởi dép sandal, sau đó dẫm một chân lên đùi Tần Diệm, ánh mắt sắc bén của Tần Diệm quét qua, Nghiêm Vi nín cười, chân kéo dọc theo đùi Tần Diệm, bị Tần Diệm nắm lấy mắt cá chân, đầu ngón tay để nơi lòng bàn chân của Nghiêm Vi, Nghiêm Vi sợ ngứa, lập tức cười haha.

“Còn dám nữa không?” Mặt mày Tần Diệm ôn hòa, dịu dàng như vậy, Nghiêm Vi cười đến thở hổn hển: “Không dám không dám nữa, hahaha…”

Nghiêm Vi cười ra nước mắt rồi, Tần Diệm mới buông cô ra, cô mềm nhũn người ngồi liệt trên ghế, con ngươi ngập nước liếc mắt trừng Tần Diệm một cái, ánh mắt của Tần Diệm tối hẳn đi, hơi rũ mắt, giấu đi dục vọng đang sinh sôi nơi đáy mắt.

Nghiêm Vi vẫn chưa phát hiện ra điều bất thường gì, tiếp tục ăn, lấp đầy cái bụng đói, ăn uống no đủ rồi, Nghiêm Vi đeo dép vào đi đến toilet, đang đi được nửa đường, điện thoại không ngừng rung lên, vừa mới nhận máy đã nghe được một trận rít gào, Nghiêm Vi để điện thoại ra xa lỗ tai.

“Nghiêm Vi, cô không thể kém cỏi như vậy được, đừng có suốt ngày quấn lấy tôi, Nhược Liên đã đụng gì đến cô, mà cô nhục nhã cô ấy như vậy, còn không phải chỉ là mấy vạn tệ tiền đồ trang điểm thôi ư, cô nói xem một cô gái yếu đuối như cô ấy làm sao mà trả được!? Có chuyện gì thì cô cứ đến gặp thẳng tôi đây này, làm mấy trò lén lút đó làm gì!”

“Anh bị khùng hả.”

Nghiêm Vi cúp điện thoại, vội vàng bước đến toilet, cũng chẳng biết là thế giới này nghiệp cỡ nào nữa, sao mà tự dưng cốt truyện lại không giống với nguyên tác cô đã đọc gì hết trơn, theo nguyên tác thì hiện giờ Tần Hằng và Ôn Nhược Liên đã liên quan gì đến nhau đâu, mà dựa theo lời Tần Hằng vừa nãy, nhìn kiểu Ôn Nhược Liên hình như đã dây dưa với Tần Hằng rồi, hơn nữa quan hệ của hai người còn hơi bị “sâu” đấy, chắc là có “thâm nhập giao lưu” với nhau rồi.

Giải quyết xong vấn đề sinh lý, Nghiêm Vi rửa sạch tay, chậm rì rì bước ra khỏi toilet, lúc định đi về phòng bao, lại đột nhiên nhìn thấy Tần Hằng đang bước đến từ xa xa, bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt Tần Hằng xanh xét, Nghiêm Vi, tốt lắm, thế mà cũng dám cúp điện thoại của anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận