Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vực Thẳm Của Quá Khứ
Ngụy Oánh Oánh. Cái tên đó là một lời nguyền.
Cô ta không chỉ đơn thuần là em gái của Ngụy Khải. Cô ta bị ám ảnh bởi anh trai mình. Đó không phải là tình anh em. Đó là một thứ tình yêu bệnh hoạn, loạn luân.
Ngay từ khi Ngụy Khải quyết định cưới Diệp Sương, Ngụy Oánh Oánh đã là người phản đối kịch liệt nhất. Diệp Sương chỉ là con gái một gia đình khá giả, làm sao xứng với nhà họ Ngụy quyền thế? Nhưng Ngụy Khải khi đó, cũng cố chấp không kém. Hắn bất chấp tất cả để cưới cô.
Ngụy Oánh Oánh tức giận bỏ đi, và sau đó kết hôn với Cam Lộ. Có lẽ là để trả đũa. Cam Lộ khi đó đã là một nhà thiết kế nổi tiếng, địa vị xã hội cao hơn Diệp Sương rất nhiều.
Cuộc sống hôn nhân của Diệp Sương, bề ngoài thì xa hoa, nhưng bên trong là địa ngục.
Ngụy Khải không yêu cô. Hắn chỉ “nghiện” cơ thể cô.
Diệp Sương rùng mình khi nhớ lại. Hắn biến cô thành nô lệ tình dục của hắn. Hắn dùng đủ mọi thứ dụng cụ quái đản. Hắn ép cô uống những thứ thuốc kích thích, những loại thuốc bổ đắt tiền. Hắn nói, hắn muốn cô lúc nào cũng phải “muốn”, lúc nào cũng phải sẵn sàng.
Cô đã sống trong những cơn cao trào triền miên. Có lúc cô ngất đi trong cơn cực khoái, và tỉnh lại cũng bằng một cơn cực khoái khác. Hắn đã “huấn luyện” cơ thể cô, biến nó thành một cỗ máy chỉ biết đòi hỏi tình dục.
Ngụy Oánh Oánh biết chuyện đó. Nhưng thay vì thông cảm, cô ta lại càng ghen ghét. Cô ta tìm mọi cách để làm Diệp Sương bẽ mặt trước mọi người. Ngụy Khải đã vì chuyện này mà cãi nhau to với em gái, rồi hắn dắt Diệp Sương dọn ra khỏi nhà họ Ngụy.
Sau đó, Diệp Sương mang thai.
Một tia hy vọng le lói. Nhưng rồi cũng bị dập tắt. Vì sinh hoạt tình dục không điều độ ngay cả khi mang thai, cô đã bị sảy thai.
Đứa bé đáng thương đó. Khi bệnh viện xét nghiệm máu, họ phát hiện ra… nhóm máu của đứa bé không khớp với Ngụy Khải.
Nó không phải con của hắn.
Tin tức đó như một nhát dao cuối cùng. Cha cô, vốn đã mệt mỏi vì chuyện của con gái, khi nghe tin đã bị đột quỵ, xuất huyết não và qua đời. Mẹ cô, không chịu nổi cú sốc mất chồng, mất cháu, cũng đã gieo mình xuống hồ nhân tạo của bệnh viện ngay trong đêm đó.
Tất cả… tất cả xảy ra khi Diệp Sương còn đang hôn mê sau ca phẫu thuật.
Khi cô tỉnh lại, cô không chỉ mất con. Cô mất cha, mất mẹ. Cô mất tất cả.
Trong cơn mơ màng, luật sư nhà họ Ngụy đưa đến đơn ly hôn. Cô ký, không cần nhìn.
Đêm đó, Ngụy Khải, người đã biến mất nhiều ngày, đột nhiên xuất hiện. Hắn lao vào cô như một con thú. Hắn hỏi cô có đáng đời không. Cô nói, đáng. Hắn hỏi cô có đáng chết không. Cô nói, đáng.
Rồi hắn hỏi: “Đứa bé là con của ai?”
“Tôi không biết.”
Cô thực sự không biết.
Hắn gầm lên, xé rách quần áo bệnh viện của cô. Hắn đè cô ra ngay trên giường bệnh. “Con mẹ nó! Mày cắm sừng tao! Mày biến tao thành một thằng ngu! Vậy mà tao vẫn muốn đụ mày! Mày nói đi! Rốt cuộc là mày tiện hay là tao tiện?!”
Hắn vừa chửi rLửa, vừa hung hãn thúc vào cơ thể còn đang yếu ớt của cô.
Cô nằm im, nước mắt chảy dài. “Chúng ta… đều tiện. Anh biến tôi thành một con chó cái động đực, mỗi ngày vẫy đuôi cầu xin anh thao. Anh biến mình thành một con súc vật, chỉ biết đụ tôi không ngừng nghỉ. Thật ra… chúng ta đều đang trốn chạy. Anh đang trốn chạy tình yêu của Ngụy Oánh Oánh dành cho anh!”
Hắn sững lại.
“Anh không dám chấp nhận tình yêu bệnh hoạn của con em gái anh! Cho nên anh trút hết sự bệnh hoạn đó lên người tôi! Và tôi… tôi còn bệnh hoạn hơn, khi đã chấp nhận thứ tình yêu không lành lặn đó của anh!”
“Im đi! Mày nói láo! Nói láo!”
Ngụy Khải gào lên, lảo đảo chạy ra khỏi phòng. Hắn không dám thừa nhận, rằng hắn cũng yêu Ngụy Oánh Oánh.
Ngày hôm sau, Ngụy Oánh Oánh đến.
Mặt cô ta trắng bệch. “Ngụy Khải… anh ấy bị tai nạn xe. Không thấy xác.”
Diệp Sương nhìn cô ta, lạnh lùng: “Người bức tử anh ta không phải tôi. Là cô. Anh ta không yêu cô. Anh ta thà chết!”
Đó là giọt nước làm tràn ly. Ngụy Oánh Oánh rút con dao gọt hoa quả ra.
Đúng lúc đó, Cam Lộ chạy vào. Anh đã nghe tin Ngụy Khải mất tích, vội vã đến xem Diệp Sương thế nào.
“Cẩn thận!”
Cam Lộ lao tới, ôm chặt lấy Ngụy Oánh Oánh. Lưỡi dao sắc lẹm, trong lúc giằng co, đã đâm sâu vào ổ bụng của anh.
Cam Lộ, dù bị thương nặng, vẫn cố hết sức lôi Ngụy Oánh Oánh về nhà họ Ngụy. Hắn biết, nếu cảnh sát vào cuộc, Ngụy Oánh Oánh sẽ tiêu đời, nhưng Diệp Sương cũng sẽ không được yên. Hắn ra điều kiện. Hắn sẽ không truy cứu, đổi lại, nhà họ Ngụy phải để Diệp Sương đi, để cô ấy được sống.
Trước khi Diệp Sương lên máy bay, cô đến thăm Cam Lộ. Anh ta nằm trên giường bệnh, xanh xao, nhưng vẫn cười: “Đừng áy náy. Chúng ta… đều là nạn nhân thôi.”
Và rồi, anh ta nói cho cô biết bí mật cuối cùng.
Ngụy Oánh Oánh đã nhiều lần bỏ thuốc kích dục, thuốc gây ảo giác cho Ngụy Khải. Và có một lần, Diệp Sương đã vô tình uống nhầm.
Trong cơn ảo giác, cô đã không phân biệt được. Cô đã kéo gã tài xế trong nhà vào phòng, tưởng đó là Ngụy Khải.
Gã tài xế, dù có sợ hãi, nhưng làm sao từ chối được một thiếu phu nhân xinh đẹp chủ động dâng hiến? Hắn đã làm tình với cô hai lần. Sau đó, hắn sợ hãi. Hắn biết cô bị bỏ thuốc. Hắn vội vàng rửa sạch tinh dịch bên trong cô, rồi ngay lập tức từ chức, bỏ trốn khỏi nhà họ Ngụy.
Ngụy Khải, vì sinh hoạt tình dục vô độ, thực chất tinh trùng rất yếu, gần như vô sinh.
Gã tài xế khỏe mạnh kia, chỉ một lần, đã khiến cô mang thai.
Cho nên, khi Ngụy Khải hỏi đứa bé là con ai, cô trả lời “Tôi không biết”… là sự thật. Cô hoàn toàn không biết gì về đêm hôm đó.
Diệp Sương nhắm mắt lại. Quá khứ như một vũng lầy. Cô càng giãy giụa, nó càng siết chặt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận