Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Mồi Trong Bẫy Và Con Dao Vô Dụng
Căn phòng khách sạn hạng trung nồng nặc mùi thuốc tẩy rẻ tiền và ẩm mốc. Ánh đèn vàng vọt leo lét không đủ xua đi cái lạnh lẽo đang bủa vây lấy Cố Như. Cô ngồi co ro trên giường, đôi mắt sưng húp vì khóc, tay ôm chặt lấy đầu gối. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, nuốt chửng cả thành phố vào bụng.
Cô vừa nhắn tin cho Tiểu An qua một tài khoản Wechat phụ mới lập trên máy tính bảng mang theo, báo rằng mình ổn. Vừa buông máy xuống, một tiếng tít khô khốc vang lên từ phía cửa ra vào.
Cố Như giật bắn mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng then chốt cửa xoay cạch một cái, cánh cửa gỗ nặng nề từ từ mở ra.
Không cần nhìn, cô cũng biết ai đang đến. Cái khí chất áp bức, lạnh lẽo và tàn bạo đó, chỉ có thể là hắn.
Dĩ Triệt đứng ở cửa, bóng người cao lớn của hắn đổ dài trên sàn nhà, trùm lên người cô như một bóng ma. Hắn mặc bộ vest đen, cà vạt nới lỏng, khuôn mặt anh tú nhưng u ám như bầu trời trước cơn bão. Đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào cô, không giận dữ gào thét, mà tĩnh lặng đến rợn người.
Hắn thò tay bật công tắc đèn trần. Ánh sáng trắng lóa mắt đột ngột ập tới khiến Cố Như nheo mắt, co rúm người lại.
“Em nghĩ trốn ở cái nơi tồi tàn này thì anh sẽ không tìm ra sao?”
Hắn bước vào, đóng sầm cửa lại, tiếng khóa chốt vang lên như tiếng búa đóng nắp quan tài. Hắn thong thả tiến lại gần giường, từng bước chân chậm rãi nện xuống sàn gỗ cọt kẹt, như tiếng đếm ngược của tử thần.
“Dạo này em gan lớn quá nhỉ? Dám tắt máy, dám bỏ nhà đi, lại còn dám nói chia tay?”
Dĩ Triệt cười, một nụ cười tà mị, chua chát. Hắn đau đớn. Cô muốn rời bỏ hắn. Cô sợ hắn. Hắn đã làm tất cả vì cô, nâng niu cô như trứng mỏng, tại sao cô vẫn muốn bay đi? Nếu cô không muốn ngoan ngoãn ở lại, vậy thì hắn sẽ bẻ gãy đôi cánh đó.
Cố Như hoảng loạn nhìn quanh, tay vớ được con dao gọt hoa quả để trên đĩa trái cây đầu giường. Cô chĩa mũi dao nhọn hoắt về phía hắn, giọng nói run rẩy, vỡ vụn:
“Anh… anh đừng qua đây! Tránh xa tôi ra!”
Dĩ Triệt khựng lại một chút, nhìn con dao sáng loáng trên tay cô, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang ngập tràn sợ hãi. Hắn không sợ, ngược lại, sự điên cuồng trong máu càng sôi sục.
“Em định dùng cái đó để làm gì? Giết anh sao?”
Hắn không lùi bước, mà tiếp tục tiến lên, lồng ngực vững chãi hướng thẳng vào mũi dao nhọn.
“Đâm đi. Nếu cái chết của anh có thể khiến em hả giận, thì đâm đi.”
“Anh… anh bị điên rồi! Đừng qua đây! Em đâm thật đấy!” Cố Như hét lên, nước mắt giàn giụa. Cô lùi dần về phía đầu giường cho đến khi lưng chạm vào tường lạnh ngắt. Tay cầm dao của cô run lên bần bật, cô không muốn làm hắn bị thương, cô chưa bao giờ muốn làm hại ai cả.
Dĩ Triệt đã ép sát người vào cô. Mũi dao nhọn chạm vào lớp áo sơ mi trắng tinh của hắn, xuyên qua lớp vải, châm vào da thịt. Một vệt máu đỏ tươi loang ra, nở rộ như đóa hoa bỉ ngạn trên ngực áo trắng.
Nhưng hắn không hề nhíu mày. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt vừa bi thương vừa cố chấp: “Em không nỡ, đúng không? Em yêu anh mà, Tiểu Như.”
“Hức… không… anh dừng lại đi…” Cố Như hoảng hốt khi thấy máu. Cô buông tay, con dao rơi xuống nệm bịch một cái.
Ngay lập tức, Dĩ Triệt nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô vào lòng. Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai cô, giọng nói ma mị như lời nguyền:
“Bắt được em rồi. Từ nay về sau, đừng hòng chạy thoát.”
Cố Như chưa kịp vùng vẫy, một cú đánh dứt khoát vào gáy khiến mọi thứ trước mắt cô tối sầm lại. Cô ngã gục vào vòng tay hắn, mất đi ý thức.
Khi cô tỉnh lại, cô không còn ở khách sạn nữa, cũng không phải căn biệt thự Dĩ gia quen thuộc. Đây là một nơi hoàn toàn xa lạ. Một căn phòng ngủ rộng lớn đến mức choáng ngợp, được trang trí theo phong cách hoàng gia nhưng u tối. Cửa sổ kính sát đất nhìn ra một khu vườn âm u, xung quanh là tường rào cao ngất và rừng cây rậm rạp.
Đây không phải là nhà. Đây là một nhà tù lộng lẫy được xây dựng riêng cho cô.
Cánh cửa gỗ lớn mở ra, Dĩ Triệt bước vào. Hắn đã thay một bộ đồ ở nhà thoải mái, vết thương trên ngực đã được băng bó. Hắn nhìn cô đang co ro nơi góc giường, ánh mắt không còn sự dịu dàng giả tạo nữa, mà chỉ còn sự chiếm hữu trần trụi.
Hắn tiến lại gần, không nói lời nào, nắm lấy cổ chân gầy gò của Cố Như, kéo mạnh cô về phía mình. Cố Như trượt dài trên ga giường, chưa kịp hét lên thì thân hình to lớn của hắn đã đè xuống, bao trùm lấy cô.
Cô nhắm nghiền mắt, chờ đợi một trận trừng phạt bạo lực. Chờ đợi cơn đau xé rách da thịt. Nhưng không, hắn không làm gì cả.
Hắn chỉ nằm đè lên cô, sức nặng cơ thể hắn khiến cô không thể nhúc nhích. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà tham lam, tay ôm chặt lấy eo cô như sợ cô tan biến mất. Hắn chỉ muốn cảm nhận nhịp tim của cô, hơi ấm của cô, để xác nhận rằng cô vẫn ở đây, trong tầm tay hắn.
“Ngoan ngoãn ở đây. Đừng chọc giận anh nữa.”
Hắn thì thầm, giọng nói mệt mỏi nhưng đầy quyền uy. Cố Như mở mắt nhìn trần nhà, nước mắt lặng lẽ chảy ngược vào trong. Tự do của cô, đã hoàn toàn chấm dứt rồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận