Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bịch… bịch… xì…”

Những âm thanh kỳ lạ vang lên từ phòng khách. Rất đều đặn. Nghe như tiếng ai đó đang tập luyện. Không lẽ cô ấy lại tập thể dục buổi sáng?

Tôi cẩn thận xoay nắm đấm cửa, hé ra một khe hở nhỏ xíu để nhìn trộm.

Và một lần nữa, cảnh tượng bên ngoài lại khiến tôi chết đứng.

Minh An đang ở giữa phòng khách. Nhưng cô ấy không tập mấy bài giãn cơ như hôm qua. Cô ấy đang tập quyền anh. Trước mặt cô ấy là một khoảng không vô định, nhưng từng cú đấm của cô ấy tung ra đều vô cùng mạnh mẽ, dứt khoát và đầy uy lực. Cô ấy di chuyển liên tục, bộ chân linh hoạt, né đòn, tấn công, tạo ra những tiếng gió rít “vù vù”.

Nhưng đó không phải là điều khiến tôi sốc. Điều khiến tôi sốc là trang phục của cô ấy.

Hôm nay còn táo bạo hơn cả hôm qua. Cô ấy không mặc áo ngực.

Để ngực trần. Hoàn toàn.

Hai bầu vú căng tròn, trắng nõn của cô ấy cứ thế phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật. Chúng không quá to nhưng rất săn chắc và đầy đặn, đầu vú nhỏ nhắn, hồng hào, dựng đứng lên vì vận động. Mỗi khi cô ấy tung một cú đấm, hai quả đào tiên đó lại nảy lên, rung rinh theo một nhịp điệu chết người. Mồ hôi lấm tấm trên làn da trắng ngần, chảy dọc xuống khe ngực sâu, khiến chúng trông càng thêm bóng bẩy và mời gọi.

Phía dưới, cô ấy vẫn mặc chiếc quần lót lọt khe màu đen của ngày hôm qua. Cặp mông tròn lẳn, cao vút vẫn quyến rũ như thường lệ. Sự kết hợp giữa một võ sĩ quyền anh mạnh mẽ ở nửa trên và một vũ công thoát y khêu gợi ở nửa dưới tạo nên một hình ảnh tương phản đầy kịch tính, vừa mạnh mẽ vừa dâm đãng, đập thẳng vào thị giác của tôi.

Cổ họng tôi khô khốc. Thằng em trai, vốn đang say ngủ, bắt đầu cựa quậy tỉnh giấc. Tôi vội vàng lùi lại, đóng cửa một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Tôi dựa lưng vào cửa, thở hổn hển.

Cô gái này… cô gái này đúng là hiện thân của quỷ Satan rồi! Cô ấy không có một chút khái niệm nào về sự xấu hổ hay e dè hay sao? Ở nhà có đàn ông mà cô ấy dám để ngực trần đi lại và tập luyện như vậy. Đây không còn là “sống bản năng” nữa, đây là “sống bất chấp” rồi.

Tôi đứng trong phòng, không biết phải làm gì. Hôm nay là ngày nhập học đầu tiên, tôi phải chuẩn bị đi học. Nhưng làm sao tôi có thể bước ra ngoài đó khi “quang cảnh” lại hùng vĩ như vậy? Tôi không đủ tự tin rằng mình có thể giữ cho thằng em nằm yên.

Sau khoảng mười phút đấu tranh tư tưởng, tôi quyết định liều. Tôi phải ra ngoài đánh răng rửa mặt, thay quần áo. Tôi không thể vì cô ấy mà trễ học ngay ngày đầu tiên được. Tôi tự nhủ phải cố gắng nhìn lên trần nhà, nhìn xuống sàn nhà, nhìn đi bất cứ đâu, trừ cơ thể cô ấy.

Tôi hít một hơi thật sâu, mở cửa và bước ra ngoài.

An dường như không hề để ý đến sự hiện diện của tôi. Cô ấy vẫn đang say sưa với bài tập của mình. Tiếng thở dốc, tiếng những cú đấm xé gió, tiếng da thịt va vào nhau khi cô ấy vung tay. Tôi rón rén đi về phía nhà vệ sinh, mắt dán chặt vào bức tường đối diện.

“Chào buổi sáng, Thủ khoa.”

Giọng An vang lên, không hề có chút hụt hơi nào dù đang vận động mạnh.

Tôi giật mình, theo phản xạ quay đầu lại. Và tôi hối hận ngay lập tức.

Cô ấy đã dừng tập, đang đứng quay mặt về phía tôi, hai tay chống hông. Toàn bộ phần thân trên trần trụi của cô ấy đập thẳng vào mắt tôi. Ở khoảng cách gần hơn, tôi còn thấy rõ những giọt mồ hôi đang đọng lại trên đầu vú hồng hào của cô ấy. Làn da trắng hồng vì máu huyết lưu thông, trông vô cùng khỏe khoắn và tràn đầy sức sống.

“Ngủ… ngủ ngon không?” cô ấy hỏi, một nụ cười tinh quái nở trên môi.

“Chào… chào buổi sáng,” tôi lắp bắp, vội vàng quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào cái nắm đấm cửa nhà vệ sinh như thể nó là thứ thú vị nhất trên đời. “Tớ… tớ ngủ cũng được.”

“Vậy à? Tớ thì ngủ ngon lắm,” An nói, giọng có vẻ vui vẻ. “Tối qua được ‘giải tỏa’ xong ngủ sướng thật.”

Cô ấy lại nói những lời đó! Những lời thẳng thừng và trần trụi. Mặt tôi nóng bừng lên. Tôi không dám đáp lại, chỉ vội vàng mở cửa nhà vệ sinh rồi chui tọt vào trong, đóng sầm cửa lại như chạy trốn.

Tôi đứng trước gương, nhìn bộ dạng thảm hại của mình. Khuôn mặt đỏ lựng, tóc tai bù xù. Tôi vặn vòi nước, vốc nước lạnh tát mạnh lên mặt cho tỉnh táo. Nhưng hình ảnh hai bầu vú căng tròn, nảy tưng tưng của An cứ ám ảnh trong đầu tôi.

Chết tiệt! Tôi phải làm sao để sống sót trong cái nhà này đây?

Sau khi đánh răng rửa mặt xong, tôi lấy hết can đảm mở cửa bước ra. An đã biến mất khỏi phòng khách. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Chắc cô ấy về phòng thay đồ rồi. Tôi vội vàng đi về phòng mình để chuẩn bị.

Nhưng khi đi ngang qua bếp, tôi lại khựng lại.

An đang ở đó. Cô ấy đang đứng trước tủ lạnh, lưng quay về phía tôi, và cô ấy vẫn y nguyên như cũ. Ngực trần, quần lót lọt khe. Cô ấy đang cúi người vào trong tủ lạnh để lấy thứ gì đó. Tư thế này khiến cặp mông tròn của cô ấy chổng lên cao, căng mẩy như hai quả bóng. Khe mông sâu hun hút được nhấn mạnh bởi sợi dây mảnh mai. Một cảnh tượng còn khiêu khích hơn cả lúc cô ấy tập quyền anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận