Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Thầy chủ nhiệm mới và ánh mắt của kẻ đi săn
Tiếng chuông báo hiệu giờ học bắt đầu vang lên, kéo Lâm Tuyết ra khỏi những suy nghĩ miên man về “con mồi” mới. Trình Hải bước lên bục giảng, đặt tập giáo án xuống bàn, ánh mắt quét một lượt quanh lớp học. Khi ánh nhìn của ông lướt qua vị trí của Lâm Tuyết, dường như có một sự dừng lại ngắn ngủi, một tia sáng kì lạ loé lên trong đáy mắt người đàn ông trung niên này, nhưng rất nhanh đã được che giấu bằng vẻ nghiêm nghị thường ngày.
* “Chào cả lớp, tôi là Trình Hải. Từ hôm nay tôi sẽ thay cô Tô Nhược làm chủ nhiệm lớp các em.” Giọng nói của ông trầm ấm, dày dạn, mang theo uy lực của một người đàn ông từng trải.
Cả lớp xôn xao bàn tán về sự vắng mặt của cô Tô Nhược – “Diệt tuyệt sư thái”. Khi biết tin cô nghỉ sinh, ai nấy đều ngỡ ngàng. Lâm Tuyết chống cằm, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nheo lại, quan sát từng cử chỉ của Trình Hải. Ông ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, tay áo xắn lên lộ ra bắp tay rắn chắc, có lông mao nhàn nhạt, toát lên vẻ nam tính phong trần khác hẳn với những thầy giáo thư sinh yếu ớt khác.
Trình Hải, theo đánh giá của Lâm Tuyết, thuộc tuýp đàn ông “trong nóng ngoài lạnh”. Vẻ ngoài đạo mạo, nghiêm túc kia chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo cho một con dã thú đang ngủ say bên trong. Và cô, Lâm Tuyết, rất có hứng thú đánh thức con dã thú đó.
Giờ ra chơi, Hứa Ny Ny kéo tay Lâm Tuyết, thì thầm to nhỏ:
* “Này, cậu thấy thầy Trình thế nào? Tớ thấy thầy ấy có vẻ nghiêm khắc quá, nhìn sợ sợ sao ấy.”
Lâm Tuyết cười khẩy, ngón tay thon dài xoay xoay lọn tóc xoăn nhẹ bên vai:
* “Nghiêm khắc sao? Tớ lại thấy thầy ấy… rất thú vị đấy chứ.”
Ny Ny ngây thơ không hiểu ý tứ sâu xa trong lời nói của bạn, tiếp tục luyên thuyên về chuyến đi Thuỷ trấn mà Lâm Tuyết đã kể. Nhắc đến Hứa Khải Xuyên – anh trai nuôi của Ny Ny, Lâm Tuyết lại rùng mình. Người đàn ông đó, ánh mắt nhìn Ny Ny chưa bao giờ đơn thuần là tình cảm anh em. Sự chiếm hữu nồng đậm đến mức nghẹt thở ẩn sâu trong đôi mắt thâm trầm ấy khiến Lâm Tuyết – một người dạn dày kinh nghiệm tình trường – cũng phải kiêng dè. Cô thầm cầu nguyện cho cô bạn nhỏ bé của mình, hy vọng “con cừu non” này sẽ không bị “con sói già” kia ăn sạch sành sanh quá sớm.
* “Ny Ny, kỳ nghỉ tới cậu nhớ rủ anh trai đi Thuỷ trấn nhé. Ở đó… rất thích hợp để bồi đắp tình cảm đấy.” Lâm Tuyết nháy mắt đầy ẩn ý.
Quay lại chuyện của Trình Hải. Mấy ngày sau đó, Lâm Tuyết bắt đầu chiến dịch “thả thính” của mình. Cô không vồ vập, mà thực hiện từng bước chậm rãi, tinh tế. Trong giờ học, cô luôn ngồi thẳng lưng, cố tình ưỡn bộ ngực đầy đặn lên, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt ướt át, ngưỡng mộ nhìn chăm chú vào thầy giáo. Mỗi khi Trình Hải gọi cô trả lời bài, giọng cô lại trở nên ngọt ngào, mềm mại hơn bình thường, như rót mật vào tai người nghe.
Cô nhận thấy, Trình Hải cũng không hoàn toàn vô cảm. Những lúc đi ngang qua bàn cô, bước chân ông dường như chậm lại một nhịp. Ánh mắt ông thỉnh thoảng lại “vô tình” rơi vào khoảng hở lấp ló sau cổ áo sơ mi đồng phục của cô, nơi làn da trắng nõn và khe ngực sâu hun hút đang mời gọi.
Một buổi trưa, khi cả lớp đang nghỉ ngơi, Trình Hải bất ngờ gọi Lâm Tuyết lên văn phòng. Lý do ông đưa ra là để trao đổi về việc học tập và những lá thư tình mà các nam sinh gửi cho cô, sợ ảnh hưởng đến thành tích của “trò ngoan”.
Lâm Tuyết đứng dậy, chỉnh lại váy áo. Chiếc váy ngắn caro đỏ hôm nay dường như ngắn hơn mọi khi một chút, để lộ phần đùi non mịn màng. Cô mỉm cười, bước đi uyển chuyển về phía văn phòng giáo viên. Tiếng giày da vang lên lộc cộc trên hành lang vắng lặng như nhịp đập rộn ràng của trái tim kẻ đi săn sắp tóm được con mồi.
Văn phòng giờ này vắng tanh, các giáo viên khác đều đã đi ăn trưa. Chỉ còn lại mình Trình Hải đang ngồi bên bàn làm việc, ánh mắt dán vào tập hồ sơ nhưng tâm trí dường như đang để ở nơi khác. Tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của ông.
* “Mời vào.”
Lâm Tuyết đẩy cửa bước vào, mang theo luồng gió thơm mát dịu nhẹ. Cô khép cửa lại, “cạch” một tiếng chốt khoá, âm thanh nhỏ nhưng trong không gian tĩnh mịch lại vang lên rõ mồn một, báo hiệu một màn kịch hấp dẫn sắp sửa bắt đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận