Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Chi cũng không biết bao lâu mình mới hồi phục lại, đột nhiên có một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi cô, cô lập tức nhận ra nó.

Làm gì phải hoa thạch thảo.

Rõ ràng là mùi anh trai giải phóng dục vọng!

Diệp Nam Phong bế em gái ngồi trên xe lăn, lau nước mắt bên khóe mắt cô, sau đó ngồi xổm trước mặt cô như muốn an ủi: “Hoa cỏ nơi này được phơi dưới ánh nắng mặt trời và được tưới bằng nước mưa nên hiện tại đang phát triển rất tốt.”

Anh kéo lấy tay Diệp Chi, để cô cúi xuống thử sờ vào những bông hoa trên mặt đất: “Em còn nhớ lần trước em chạm vào nó trông như thế nào không?”

Lần trước là một nụ hoa, lúc sờ vào có cảm giác dính dính và có mùi thơm của hoa thạch thảo.

Lần này Diệp Nam Phong để cô chạm vào cánh hoa đã nở.

Bên trên cánh hoa dính đầy dịch tiết cô vừa phun ra khi đạt cao trào, trộn lẫn với tinh dịch của anh.

Diệp Chi trước sau vẫn không thể hiểu, tại sao hành động và giọng điệu anh trai dịu dàng mà lại làm ra những chuyện biến thái như vậy.

Lòng bàn tay cô run rẩy không biết là vì dư vị vừa rồi quá mãnh liệt hay là vì sợ Diệp Nam Phong.

Anh trai vẫn cho rằng cô không biết gì, cố làm ra vẻ an ủi cô: “Hoa được tưới nước đã trưởng thành, Chi Chi cũng phải cố gắng hơn nhé.”

Diệp Chi từ bên ngoài trở về phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, cô có thể thấy chiếc xích đu dưới gốc cây lớn, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Diệp Nam Phong mang theo thuốc vào phòng cô: “Chi Chi, uống thuốc rồi đi ngủ nào.”

Nếu anh trai đã động tay động chân vào thuốc, vậy khi cô uống nó, hai chân vẫn như cũ mất đi cảm giác, mắt cô cũng sẽ không nhìn thấy.

Nếu có chuyện gì thì cô ngừng thuốc là được, sao không thử một lần, thử xem có phải anh trai thực sự làm vậy?

Diệp Chi ngoan ngoãn uống loại thuốc bắc có mùi khó chịu này, chờ đợi thuốc phát huy tác dụng.

Diệp Nam Phong đắp chăn cho cô: “Ngủ đi, anh sẽ ở đây, nếu như anh thấy em gặp ác mộng thì sẽ đánh thức em.”

Diệp Chi mang theo hy vọng cuối cùng từ trên giường bò dậy, kéo lấy tay Diệp Nam Phong, nghiêm túc nói: “ Anh hai, hôm nay em không thích anh làm như vậy…… Anh hôm nay không giống như một người anh trai.”

Diệp Nam Phong ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lưng cô: “Chi Chi, sau này sẽ ổn thôi.”

Suy cho cùng, anh ấy vẫn là anh trai của cô, trong lòng anh vẫn yêu thương cô.

Từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng làm ra việc gì quá đáng với cô. Sau khi cô bị tai nạn mới phát sinh những chuyện này, chắc chắn là vì anh trai nhất thời bị ma quỷ ám vào.

Diệp Chi tựa vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim của anh: “Em thật sự rất sợ, sợ rằng anh hai đột nhiên không coi em là em gái nữa, cảm giác thật kỳ lạ….”

Cho đến nay anh trai đều là người trầm ổn bình tĩnh, lắng nghe nhịp tim đều đặn và chậm rãi của anh, Diệp Chi mới miễn cưỡng tự an ủi chính mình.

Anh hai nhất định sẽ thay đổi.

Diệp Chi đợi cả ngày, tính cả thuốc tây uống vào tối nay, mà mãi đến trước khi đi ngủ cô vẫn không thấy trong cơ thể có gì bất thường.

Ngược lại, khi cô ở một mình trong phòng, đôi chân cô ngày càng khỏe hơn, đã có thể đi được vài bước trên sàn mà không cần dùng dụng cụ hỗ trợ.

Từ đó có thể thấy, thuốc mà cô uống thật sự giúp chữa trị bệnh cho cô, mà không phải kìm hãm.

Anh trai không làm hại cô.

Diệp Chi cảm thấy an tâm hơn rất nhiều, nỗi sợ hãi ban ngày dần lắng xuống, đêm đến cũng dễ đi vào giấc ngủ.

Cô không biết mình ngủ lúc nào, một cảm giác lạnh lẽo trước ngực đã đánh thức cô. Diệp Chi nhớ rõ mình đã tắt đèn trước khi ngủ, nhưng khi tỉnh dậy, ánh sáng chói lóa trong phòng đã đập vào mắt cô.

Nhịp tim Diệp Chi đập mạnh, linh cảm nói cho cô biết anh trai đang ở bên cạnh. Cô không dám trực tiếp mở mắt ra mà nhắm chặt lại để lắng nghe tiếng hít thở trong phòng.

Diệp Nam Phong không chỉ có hô hấp ổn định mà còn mở miệng nói: “Không thích…… cũng phải thích.”

Trước đây anh còn lo lắng đánh thức Diệp Chi, hiện tại thì không sợ nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận