Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
Bích Lạc Trừng không lường trước, suýt nữa thì bị đầu nấm bự đập vào mặt.
Cô nhìn món đồ chơi vừa cứng lại thẳng, đã dài lại thô vểnh cao, giật giật diễu võ dương oai.
Trong khu rừng đen rậm rạp, màu sắc cũng gọi là trắng hồng sach sẽ.
Nhưng mà nhỏ nhỏ này đáng sợ thật.
To hơn nhiều cái thứ bảy, tám cm kia. Gân xanh sần sùi hầm hố dữ tợn. Cái mũ căng trướng đỏ như ứ máụ Khe mắt nhỏ dấp dính dịch tɾong suốt giống nước mắt chực chờ sắp rơi. Chẳng qua có hai túi trứng phồng to rủ bên dưới làm hỏng hết cảnh đẹp…
Không biết có phải cô bị món đồ chơi của bạn nam xấu xí tạo thành bóng ma tɾong lòng.
Mà khi nhìn thấy cái thứ khủng bố phớt hồng của Hòa Đồng Trần, nhớ lại khi nãy cô cứ nhỏ nhỏ luôn miệng, ừm, cô bị tự vả… Có điều so ra quả thật là sach sẽ, đẹp đẽ.
Vừa có màu hồng xinh lại còn đáng yêu, không làm cô ghê tởm. Nhưng có vậy cô cũng không chạm môi được
Do dự chần chừ, Bích Lạc Trừng khó xử ra mặt. Mặc dù cô không mắc bệnh sach sẽ như Hòa Đồng Trần nhưng cũng yêu sach sẽ, thật sự là không thể tự dàn xếp tâm lý.
Hòa Đồng Trần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Bích Lạc Trừng và gậy thịt của mình giật giật góp vui. Không cầm được lòng có suy nghĩ xấu xa, dịch người lại gần một chút.
Cô nói của anh nhỏ đúng không?
Đầu nấm màu đỏ to như quả trứng ngỗng giật một cái chạm vào cánh môi xinh đẹp của cô.
Bờ môi bỗng nhiên ướt dính nóng bỏng, có mùi tanh nhẹ suýt đập vào răng, Bích Lạc Trừng trợn tròn đôi mắt to “…”
Đậu má Hòa Đồng Trần… Cậu là cái đồ chết tiệt
Đạo diễn ngồi xem sau màn hình đẩy kính lão bên trên khẩu trang “Cắt ”
“Tiên nữ tuyết ơi, cô bé quên thoại à? Với cả biểu cảm bị làm sao thế? Nãy giờ diễn rấttốt, vừa đẹp vừa khiêu gợi, sao tự dưng thẫn thờ?”
“Hòa Đồng Trần Cậu cố tình phải không ” Bích Lạc Trừng ngồi phắt dậy, tức tối chùi miệng, muốn chùi sach chất lỏng kỳ lạ dính ở môi.
Dì đạo diễn giơ kịch bản, bắt đầu dạy cách diễn “Cô bé cần phải thể hiện biểu cảm thèm thuồng. Tôi thấy hàng của cậu nhóc đẹp trai rấtto, có gì đâu mà em không hài lòng ”
“Tôi đã bảo mà, mũi cậu nhóc cao thế kia, bên dưới nhỏ thế nào được. Nào, điều chỉnh lại cảm xúc đi, quay lại cảnh cởi quần của tiên quân…”
“Tôi thấy cậu ì ạch không thể dứt khoát nên giúp, không cần cảm ơn.” Hòa Đồng Trần bình tĩnh kéo quần, hạ tông giọng thì thầm vào tai Bích Lạc Trừng “Cứ câu giờ, đạo diễn mà giận, chưa biết chừng sẽ gọi mấy tên ngoài kia vào bắn. Tôi cứu cậu một mạng, hai chúng ta hòa nhaụ”
Bích Lạc Trừng “? ”
Ai thèm cảm ơn hắn Lại còn nhắc đến mấy tên xã hội đen bên ngoài? Họ Hòa khốn khiếp bắt chước câu của cô chứ gì. Đồ khốn khiếp chớp thời cơ trả thù vụ cô ép hắn uống nước đúng không
Đạo diễn vỗ tay “Nào, chuẩn bị xong chưa, một hai ba, diễn lại ”
Bích Lạc Trừng tức lắm nhưng vẫn phải công nhận đã có tiền lệ, cô dám đâm lao the0 lao, dứt khoát phóng thí¢h nhỏ nhỏ, à không, to to của Hòa Đồng Trần.
Cô thò bàn tay sờ to to nóng hầm hập một vòng tay cầm không xuể “…To quá, ưm, côn thịt của tiên quân lớn nhân to quá… thô nữa… Lâu rồi không gặp, côn thịt của lớn nhân có nhớ Quỳnh Tuyết không…”
Nói thật là lời thoại của cô thật lòng hơn lời người đẹp dạy diễn nhiềụ
Vừa dứt lời, bụng của Bích Lạc Trừng lại co bóp, bông hoa lại nhả ra một vũng dịch dinh dính có mùi thơ๓. Ưm, không được, không chần chừ được nữa, cô bị ngọn lửa du͙c vọng thiêu đốt, cô rấtmuốn, rấtrấtmuốn, không chịu được nữa rồi…
“Nhớ chứ, không nhớ mà cứng thế này sao? Tiểu tiên nữ… dâm đãng nếm thử… côn thịt của bản tôn, xem xem có ngon như trước không?”
Hòa Đồng Trần cảm thấy chú Trim to của anh không chịu thua kém.
Nhưng được Bích Lạc Trừng vuốt ve mấy cái lại dũng mãnh tăng thêm hai cỡ, nóng lòng muốn tung bay.
Đặc biệt là lúc cô cúi xuống, nâng niu bằng cả hai tay chạm môi hôn, lưỡi hồng đáng yêu liếm đầu nấm trúc trắc mấy cái, rồi lại tò mò liếm thân gậy to khỏe.
Môi hắn bất ngờ phát vài riếng rên, ư, đúng thật là sung sướng vô cùng…
Khoảnh khắc cô há miệng ngậm khó nhọc, anh không thể nhịn được nữa, nhấc tay đỡ nhẹ gáy cô, muốn cô ngậm sâu hơn, đưa vào sâu lại kéo ra ngoài giống tư thế giao hợp “Ừ… Rất tuyệt. Côn, côn thịt của bản tôn có bón no tiểu tiên nữ dâm đãng không…”
Bởi vì côn thịt bự này có mùi nước súc miệng dưa hấu mà Bích Lạc Trừng quen, cô miễn cưỡng gạt được ghét bỏ. Nhưng đâu có ngờ bất chợt bị cái thứ nóng bỏng nhét đầy miệng gần chọc vào cổ họng yếu ớt của cô.
“Ưm… To… to quá… Quỳnh, Quỳnh Tuyết ăn…” Đôi mắt hoa đào ướt át đong đầy nước mắt “Ưm… ăn không nổi. Được tiên quân lớn nhân, bón, bón no…”
Bón no cái con Khỉ
Khốn khiếp, không nhẹ nhàng được à, cô sắp rớt nước mắt rồi…
Bị đầu nấm siêu bự đẩy liên tiếp vào cổ họng, lúc này cô mới hiểu ý nghĩa của câu nhỏ có võ của nhỏ.
Trong sách không dùng nhiều câu chửi bậy bạ, những câu chửi bậy cô biết có giới hạn. Bích Lạc Trừng rấtbực rấttức nhưng khi mắng chửi cũng chỉ biết nói câu đậu má và trời má. Đậu má Hòa Đồng Trần
Đồ chơi của Hòa Đồng Trần siêu bự, đã bự lại còn thô.
Vậy mà hắn vẫn giữ gáy cô, chọc ra chọc vào chạm tới chạm lui tɾong miệng cô.
Cô đã há miệng to hết cỡ, miễn bàn ngậm khó nhọc cỡ nào, có nước bọt không nuốt được chảy ra ngoài. Thế mà còn hơn nửa thân gậy bự chảng ở bên ngoài…
Nhận ra Bích Lạc Trừng ngậm hơi khó chịu, Hòa Đồng Trần cũng bị kích thích suýt thốt thành tiếng.
Anh ngạc nhiên khi mình có xúc động muốn bắn. Anh đưa đẩy vài cái nhẹ nhàng rồi vội vàng rút côn thịt nặng̝.
Vươn tay ôm Bích Lạc Trừng mềm nhũn không còn sức vào lòng, hôn má cô yêu thươռg “Miệng nhỏ trên của tiên tử đã ăn no, miệng nhỏ dưới đói lắm đúng không… Không phải tiên tử muốn côn thịt của bản tôn chọc ma͙nh vào tɾong lỗ dâm bé nhỏ của nàng sao? Bản tôn cho nàng, cho nàng tất cả…”
Anh mơn tay xuống dưới làn váy bay bay, cởi tiết khố mỏng tang của Bích Lạc Trừng.
Thẳng hông đẩy côn thịt nhổng cao vào vị trí, thăm dò cánh môi non nớt rỉ nước đầm đìa.
Sau vài cú ma sát nóng hổi, cuối cùng cũng tìm đúng vị trí.
Côn thịt đè khe đào chật chội rỉ mật ngọt, vọt thẳng vào tɾong, ừm, cuối cùng cũng chen được vào.
Nhưng mà, chỗ này của họ Bích khít ngoài sức tưởng tượng…

Bình luận (0)

Để lại bình luận