Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vương Hàn nhếch mép đầy ám muội:

– Không phải là báo đáp như vậy.

“Vậy thì là như thế nào…” Lời trong tâm thắc mắc còn chưa kịp thốt ra, đã bị Vương Hàn nhìn thấu cả, vươn cánh tay dài kéo cô ngồi lên đùi, môi cũng rất nhanh hạ xuống cánh môi mọng, lập tức liền rút cạn dưỡng khí, rút cạn suy nghĩ của cô…

Sau một hồi, hắn buông cô ra, Lan Yên mặt tái xanh, xong lại đỏ bừng, cố gắng hít thở.

– Là như vậy!

– Như vậy thì không được đâu cậu chủ, tôi là giúp việc, cậu là ông chủ, cậu cũng không có thích tôi, không nên làm như vậy…

– Như vậy thì làm sao? – Vương Hàn dai như đỉa, làm Hiểu Lan Yên lại càng rối rắm

Thấy cô không đáp, hắn ta lại cười, lời nói vừa mang ý dụ dỗ vừa mang ý đe dọa:

– Muốn biết là làm sao, hay là làm tiếp đi!

Lan Yên đang định mở miệng hô không, thì tiếng bước chân truyền đến. Cô giật mình, nhìn vội ra cửa, bộ dáng thật khiến người ta hiểu rằng cô vừa vụng trộm điều gì tội lỗi.

Vương Hàn vẫn ôm cô không thả, cũng không thèm nhìn xem ai tới, chỉ là trên mắt có một tia khó chịu với “kẻ phá đám” vừa tới.

Từ ngoài cửa, một cô gái xinh đẹp thanh tú bước vào, rất quen thuộc mà tiến tới phòng bếp, quả là thần tiên giáng thế, vẻ đẹp thanh cao không ai chạm được tới, không gì tả xiết. [Tác giả: Thực ra là tại tớ ngu không biết tả thôi:v]

Hiểu Lan Yên miệng há hốc, lay lay cánh tay Vương Hàn. Hắn nhìn thấy gương mặt ngây ngốc tới đáng yêu của cô, cũng hướng mắt về phía cô nhìn…

Sau vài giây, Vương Hàn lập tức thả vòng tay, có ý để Lan Yên nhảy xuống. Hắn lập tức đứng lên bước về hướng người con gái xinh đẹp kia, giọng điệu có phần thật ấm:

– Vương Thiên Nhi? Sao em lại tới đây?

Người con gái nở nụ cười làm đất trời chao đảo, trong ánh mắt đối Vương Hàn ngập tràn tình ý, tiếng nói cất lên trong thanh như nước suối, rung động lòng người.

– Em tới xem phu quân tương lai hiện sống thế nào. Có được không, Hàn?

Phu quân tương lai…

Lan Yên không hiểu sao lại không thấy bất ngờ gì khi nghe mấy chữ này… Có gì đáng bất ngờ? Hắn là Vương tổng, người đẹp khắp nơi vây quanh, thì lí gì lại chưa có bạn gái, cái này chắc cũng là một loại hôn ước đây mà…

– Vương Thiên Nhi, anh đang hỏi nghiêm túc

– Em cũng trả lời nghiêm túc mà. Ngày trước anh đâu có gọi cả họ em ra như thế, nghe xa cách quá. Lần này em sẽ ở nhà anh lâu dài, có được hay không?

Vương Hàn sau vài giây im lặng, nhẹ nhàng trả lời, ngữ điệu thật khác mọi ngày:

– Chỉ cần em muốn.

Hiểu Lan Yên chưa từng nghe qua anh có thể nói chuyện dịu dàng như thế, trong lòng có chút hỗn loạn, lại cảm thấy mình nên đi lau nhà thì hơn…

Chú bảo vệ mang mấy chiếc va li vào, nhìn qua thôi cũng biết là hàng đắt tiền. Vương Hàn kêu người chuyển đồ lên căn phòng bên cạnh phòng hắn, người con gái này hẳn là có thân phận đặc biệt đi…

Vương Hàn đi lên lầu, Vương Thiên Nhi cũng như vậy đi theo. Nhưng trước khi đi, Vương Thiên Nhi đã dành tặng cho cô một ánh mắt. Ánh mắt ấy, hắn không biết, nhưng cô biết, nó sắc lạnh, nó làm cô rùng mình…

Hiểu Lan Yên lại thấy mình suy nghĩ lung tung rồi… Cô quả thật đã định đi lau nhà, thì điện thoại bàn lại vang lên:

– A lô?

– Yên Yên!

– A… là bác gái??

– Phải, là ta.

– Bác gái, sao bác về lâu như vậy? Con nhớ bác lắm, con ở nhà rất chán, khi nào bác lên?

– Yên Yên, con đang nhõng nhẽo đấy à? Ta điện về để nhắc con ta chưa giải quyết xong công việc, có lẽ phải hai tuần nữa ta mới có thể lên…

Há?? Bác đừng đùa chứ! Như vậy là một tháng rồi còn đâu, cô sẽ phải tiếp tục ngày tháng cô đơn chán chường sao?

– Bác gái à… A, còn chuyện này. Hôm nay có một cô gái đã tới nhà chúng ta ở bác ạ. Cô ấy xinh như tiên vậy!

Bình luận (0)

Để lại bình luận