Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tìm được nguồn nhiệt, An Hân Phỉ còn say sưa mơ ngủ liền dựa sát chui vào trong lồng ngực rộng lớn của anh.

Anh vui vẻ ôm cô, cứ như vậy nhìn thiên hạ bé bỏng trong lòng.

Hai người ôm ấp tới giữa trưa, dậy ăn cơm, mang lễ vật về nhà mẹ đẻ.

Lan Di cùng ông An Chí Quốc không còn ở trong tiểu khu cũ nữa, đã dọn tới toà cao tầng vừa xây xong đầy đủ tiện nghi, Cao Đạm cấp đủ tiền cho họ quả rất khá…

“Ai da, các con về rồi, mau vào nhà, ông Chí Quốc à, Phỉ Phỉ cùng Cao Đạm tới rồi” bà Lan Di nhiệt tình hoan nghênh hai người vào nhà.

“Mau ngồi, mau ngồi, đều là người một nhà cả, đừng khách sáo” “Cao Đạm uống cái gì, cà phê hay trà?” Ông An Chí Quốc vẻ mặt vui vẻ chiêu đã Cao Đạm, An Hân Phỉ nhìn quanh đánh giá căn phòng được trang hoàng, xem ra bọn họ sống rất tốt.

“Bố không cần khách khí”

“Phỉ Phỉ, vào đây một lát” Lan Di cười hướng cô vẫy tay.

“Được” cô liếc nhìn Cao Đạm, anh cầm tay cô, sự mờ ám này ông An Chí Quốc thu hết vào mắt, xem ra con gái cũng không tệ lắm, ông an ủi mình như vậy.

Lan Di lôi kéo cô trở về phòng, đóng cửa lại, hạ giọng hỏi “Phỉ Phỉ à, các con không có cái kia?”

“……”

“Đừng trách mẹ nhiều chuyện, Cao Đạm nó hơn con hơn mười tuổi, nó….” Lan Di lo lắng nơi đó của anh không xài được, sau đấy không đẻ được con thì mình mất cả người lẫn của.

An Hân Phỉ nhíu mày, trong lòng đã không vui, trên mặt lại miễn cưỡng giữ nụ cười “Mẹ thật lo xa, có lẽ không lâu nữa sẽ có cháu ngoại để bế

“Không còn việc gì thì con ra ngoài trước”

“Ờ… Được… Được”

Chỉ lát sau, An Tử Nguyện tan học về đến nhà, nó ngồi xe bus của trường, đưa thẳng về đến tận cửa nhà.

Lan Di kéo An Tử Nguyện đến trước mặt Cao Đạm “Tử Nguyện à, đây là anh rể, mau chào đi con”

“Anh già như thế, là chú rồi”

“Con sao lại là cái đứa không hiểu chuyện như vậy, đây là chồng của chị hai, phải kêu anh rể” Lan Di cùng ông An đều xấu hổ, quát lớn nó vài câu.

Cao Đạm xua xua tay “Không sao cả”

An Hân Phỉ bỗng hối hận vì về nhà, lúc ăn cơm ở dưới bàn trộm nắm tay Cao Đạm, anh cầm lại tay cô đưa cho cô một nụ cười, ý bảo mình không sao.

“Tiểu Phỉ phòng con mẹ đã dọn dẹp rồi, đêm nay ở lại đi”

“Không được, ngày mai con cùng Cao Đạm phải đến thành phố C (*), đêm nay phải về dọn hành lí”

(*) tác giả viết là thành phố C

Lan Di nghe thấy chỉ có thể từ bỏ, ăn cơm xong, hai người đi về nhà.

Lên xe, Cao Đạm như cũ thắt đai an toàn giúp An Hân Phỉ, đang khi muốn rút tay về, cô kéo tay anh lại “Rất xin lỗi”

Anh nghiêng mình nhìn cô “Vì sao phải xin lỗi?”

“Em không biết An Tử Nguyện sẽ — ”

Anh cắt ngang lời cô “Rồi, anh không để bụng, thật sự, anh chỉ có để ý cái nhìn của em thôi”

“Em thấy anh già sao?”

“Không…. Không có…” cô thật sự không thấy vậy.

“Vây được rồi” “Thật ra, kể cả em thấy anh già anh cũng có biện pháp”

“Biện pháp — Cái gì cơ?”

Anh bỗng nhiên sáp lại gần cô, cười đến tà mị “Làm em không xuống giường được”

“……”

“Haha, về nhà thu dọn hành lí nào”

Về tới nhà, vẻ mặt An Hân Phỉ vẫn rất chi nặng nề, Cao Đạm không muốn làm cô nghĩ nhiều, vì thế giả bộ ăn tối không no, hi vọng Phu nhân Cao có thể nể mặt trổ tài làm đồ ăn khuya.

“Anh muốn ăn gì?”

“Ờ, tuỳ thôi, đơn giản thôi nhé”

“Mì trứng được không?”

“Được”

An Hân Phỉ lập tức thay quần áo vào bếp rửa tay làm mì, đem những chuyện dở hơi rắc rối vứt lên chín tầng mây, quan trọng nhất bây giờ là làm người đàn ông của mình no bụng đã.

Vì còn phải nghỉ ngơi nữa, nên cô cũng không làm quá nhiều, một bát nhỏ,mặt trên rải vài cọng cải dầu phủ dầu mè, Cao Đạm nói vậy nhưng lại thật sự cảm thấ đói bụng.

Ăn khuya xong, hai người thu thập hành lí cần mang.

Bình luận (0)

Để lại bình luận