Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Mộ Thu lắc đầu,“Một chút mà thôi, sẽ không đau.”

“Thu nhi, Đại thiếu gia có hay không….. Có hay không….” Tô Lam không đành lòng hỏi ra miệng.

“Không có, mẹ.” Tô Mộ Thu vẻ mặt thản nhiên,“Đại thiếu gia không có đụng con, hắn chỉ uống một hớp cà phê nhỏ, cũng không có ảnh hưởng gì, nói gì thì nói, Đại thiếu gia cũng sẽ không đụng một cái nữ bộc, thực tế con lại như vậy bình thường .”

Không thể nói, nếu như mẹ biết, nhất định sẽ rời đi Phượng gia.

Tô Lam sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng,“Nói bậy, Thu nhi mới không tầm thường.”

Tô Mộ Thu cười cười, nhìn xem ngoài cửa sổ mờ nhạt sắc trời,“Mẹ, mau đi làm việc a! Con muốn tắm rửa.” Cảm giác hạ thể dinh dính cực không thoải mái.

Tô Lam gật gật đầu, đứng lên,“Có chỗ nào không thoải mái thì kêu mẹ.”

“Ân.”

Tô Mộ Thu ngâm mình trong bồn tắm, ánh mắt phiêu đãng, phảng phất nhìn về phía phương xa nào đó. Hồi lâu, nàng mới hồi phục tinh thần lại.

Hơi nhếch môi, nàng giơ tay lên vỗ vỗ gò má.

“Tô Mộ Thu, ngươi phải kiên cường, khổ đau này rồi cũng sẽ là quá khứ .”

Nàng đứng người lên, kéo qua một cái khăn tắm vây quanh thân thể, thân thể đau đớn mượn từ nước ấm hơi chút giảm bớt một ít. Đi tới cửa, nàng mở cửa phòng, lại giật mình thất thần bất động, mắt nhìn thẳng tắp về phía trước.

Phía trước, nam tử ngồi ở mép giường, thon dài hai chân vắt chéo qua nhau, lưng dựa tại đầu giường. Tuấn mỹ dung nhan âm nhu, đôi mắt phượng xinh đẹp hàm chứa lạnh lùng tà khí, khêu gợi môi mỏng hiện ra cái tà mị cười.

Phượng Dạ Diễm! Phượng gia Nhị thiếu gia!

Tô Mộ Thu tâm nhảy vỗ,“Nhị thiếu gia.” Nàng nắm chặt khăn tắm trên người, nàng có chút xoay người, hành lễ. Trong nội tâm tràn đầy nghi hoặc. Vì cái gì hắn ở trong phòng nàng, Phượng gia chủ nhân chưa từng đến qua chỗ ở của bọn người hầu, mà hắn hôm nay đại giá quang lâm, ý vị như thế nào?

“Tô Mộ Thu phải ko?”

Cùng hắn âm nhu tướng mạo không hợp, thanh âm của hắn cũng là không thua Phượng Dạ Hoàng trầm thấp từ tính.

“Dạ.” Nàng cúi đầu cung kính đáp.

Phượng Dạ Diễm đứng lên, chậm rãi đi về hướng nàng.

Trong lúc nhất thời, trong phòng tràn ngập khí tức quỷ dị, cảm giác áp bách mãnh liệt làm cho Tô Mộ Thu cảm thấy khẩn trương, bàn tay nhỏ bé níu chặt khăn tắm chậm rãi lui về sau.

Hắn cánh tay dài duỗi ra, bắt lấy cánh tay của nàng, đem nàng kéo vào bên người, thon dài ngón trỏ khơi mào cằm của nàng.

“Để cho tôi nhìn xem, tiểu nữ bộc.” Hắn tường tận xem xét gương mặt thanh tú trắng thuần nhỏ nhắn, ngoại trừ một đôi mắt như tràn ngập hơi nước làm cho người ta thích ra thì những cái khác bình thường đến cực điểm,“Chỉ cần một chiếc điện thoại, bên dưới còn nhiều nữ nhân xinh đẹp cho hắn tiết hỏa, không hắn làm sao có thể thượng cô, dược tính quá mạnh, đã đợi không kịp sao? Không đúng, dù cho như vậy, Phượng gia còn nhiều cái nữ bộc xinh đẹp, hoặc là?”

Âm thanh trầm thấp đột ngột dừng lại, một giây sau, hắn một tay kéo, khăn tăm vây quanh người nàng trong nháy mắt rơi xuống mặt đất.

“A!”

Nàng kinh hô, muốn xoay người nhặt lên, hắn tốc độ nhanh hơn, một tay đem hai tay nàng bắt chéo ở sau lưng.

“Anh làm cái gì! Thả tôi ra!” Nàng vẻ mặt xấu hổ và giận dữ, thân thể bất tuân vặn vẹo, trước ngực mềm mại vì lay động mà tạo ra một luồng sóng.

Hắn con ngươi xiết chặt, đại chưởng khoác lên một bên ngực nhuyễn non trơn bóng, nhắm mắt lại cảm thụ xúc cảm trong tay, hắn tà tứ cười, phảng phất ác ma,“Thực nhìn, thân thể gầy yếu lại có bộ ngực nở nang như thế.”

Nàng nhắm mắt lại cắn chặt môi, trong nội tâm cầu nguyện hắn có thể sau khi nhục nhã hết thì mau mau cút ngay.

Lực đạo tăng lớn, đại chưởng như xoa bóp cùng nhu, ngón tay bốc lên nhụy hoa hồng hồng, nhẹ nhàng xoáy lấy, rất nhanh, nhụy hoa liền cứng rắn như đậu đỏ ngạo nghễ đứng thẳng tại vùng tuyết trắng mềm mại.

“Ách…” Cổ họng tràn ra một tiếng than nhẹ.

Nàng cau chặt mi tâm, ngực hiện tại có cảm giác lạ lẫm tê dại làm cho nàng bất an.

Hắn cúi thấp đầu tiến đến bên tai nàng,“Ngoan, mở mắt… Nhìn xem ta…”

Thanh âm trầm thấp dụ hoặc làm mê hoặc lòng người.

Nàng không tự giác mở mỹ mâu ra, nhìn qua một đôi mắt thâm thúy ma mị, trong nháy mắt hoảng thần, hãm sâu trong đó.

“Ha ha…” Hắn cười nhẹ, môi mỏng tà tứ, một tay ôm lấy vòng eo tinh tế, một cái tay khác chậm rãi trợt xuống, phượng con mắt hiện lên dị sắc, xúc cảm mềm mại, lướt qua bằng phẳng bụng, đại chưởng thăm dò vào nơi tư mật giữa hai chân, gạt mở cánh hoa sưng đỏ, thăm dò vào tiểu huyệt căng đầy của nàng chậm rãi đưa đẩy.

“A! Đừng!”

Hạ thể truyền ra đau đớn làm cho nàng phục hồi tinh thần lại, bàn tay nhỏ bé đạt được tự do lung tung đánh về phía ngực hắn, hắn cũng không vi động, cánh tay sắt càng ghìm nàng chặt hơn.

“Kêu lớn một chút, làm cho tất cả mọi người tới, tôi không ngại trước mặt mọi người biểu diễn xuân cung sống.” Khẽ cắn vành tai nàng, hắn cười tà ác, thanh âm tràn đầy tà khí.

Bình luận (0)

Để lại bình luận