Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cú Cắn Tuyệt Vọng
“Đến mà lấy.”
Ba từ đó, như ba nhát dao, đâm thẳng vào tim Thiên Tuyết.
Cúp máy. Hắn quay lại nhìn cô . Đôi tay cô sợ hãi, cấu chặt vào lồng ngực hắn. Hơi thở cô như ngừng lại.
Hắn ghé sát tai cô, giọng êm ái, ôn nhu đến rợn người:
“Chuẩn bị đi. Chúng nó sắp đến rồi.”
Lời nói đó, còn độc địa hơn cả thuốc độc. Đôi mắt hắn hiện lên tia thích thú bệnh hoạn . Lòng cô rơi thẳng xuống vực sâu không đáy.
Đôi môi nhợt nhạt của cô khẽ nâng lên, cố gắng phát ra âm thanh:
“Hạ Vũ… đừng mà…”
Cô yếu đuối van xin hắn. Ánh mắt cô thoảng thốt, mong chờ một chút thương xót cuối cùng.
Và, hắn có vẻ đã động lòng . Hắn lướt nhẹ mái tóc cô, mâu quang ôn nhu, đầy khó hiểu .
Thiên Tuyết nín thở.
Nhưng, hắn đứng phắt dậy.
Sự thất vọng tràn trề ập xuống. Bàn tay cô đang níu lấy hắn, rơi vào khoảng không, rồi buông thõng . Không còn hy vọng.
Cô cười nhạt với chính mình .
Cô nâng thân thể đau nhức, trượt xuống giường.
Cô quỳ thẳng xuống chân hắn .
Hạ Vũ nghiêng đầu, tò mò. “Em muốn gì đây, Thiên Tuyết?”
Cô ngước đôi mắt quật cường, trong suốt, nhìn thẳng vào hắn. Nhịp thở hỗn loạn. Giọng nói cô chắc nịch, như một canh bạc cuối cùng:
“Dương Hạ Vũ… hãy thử yêu em đi. Được không?”
Hắn sững sờ.
Rồi hắn ngửa cổ lên, cười to . Hắn cười như vừa nghe một câu chuyện tiếu lâm nhất trần đời.
Hắn cúi người, nắm chặt cằm cô. Hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt cô.
“Yêu?”
“Hoa Thiên Tuyết, em nên biết vị trí của mình.” Hắn gằn giọng. “Em không xứng để tôi yêu.”
Trái tim cô như bị bóp nát . Dòng lệ mặn đắng vươn lên mu bàn tay hắn. Đôi mắt cô mờ đi.
Cô không buông tha. Cô ôm chầm lấy hắn.
“Hãy thử yêu em! Một lần thôi!” Cô nấc lên. “Không… Em sẽ làm anh yêu em! Cho em một cơ hội… xin anh!”
Nước mắt cô thấm đẫm lồng ngực hắn.
Hạ Vũ đờ người. Hắn không hiểu . Hắn không hiểu tại sao lòng mình lại khó chịu, day dứt thế này. Thân thể mỏng manh này, đang đau thương van lụy hắn .
Sau khi gặp lại tên Tuấn Kiệt khốn kiếp đó, sau khi bị chính hắn làm nhục, cô không còn bất cứ lòng tin nào nữa .
Thứ gọi là “tình yêu”, cô ấp ủ, nhưng chẳng ai đáp lại một cách bình thường . Người cô yêu thì đùa bỡn cô. Người từng yêu cô thì nay lại làm nhục cô.
Cuối cùng, cô muốn ai?
Dương Hạ Vũ. Là yêu, hay là hận?
Cạch.
Cánh cửa mở toang.
Hai bóng dáng đáng sợ xuất hiện. Đỗ Phương. Lưu Ngọc Thái .
Thiên Tuyết bấu chặt vào gấu áo Hạ Vũ. Cô run rẩy. Không. Không. Dơ bẩn.
Dương Hạ Vũ, với một chút day dứt cuối cùng, đã xô cô ngã vào lòng hai tên bạn . Hắn quay mặt bước nhanh ra khỏi phòng. Trái tim hắn quằn quại .
Khốn kiếp! Tại sao mình lại như thế? Hắn tự chửi mình .
Trong phòng.
Tiếng cười dâm đãng của hai tên súc sinh vang lên.
Thiên Tuyết lùi lại, ánh mắt cô không còn sợ hãi, mà là điên loạn.
“Hà tất phải như vậy?” Giọng cô sắc lẹm. “Hai người các ngươi, chẳng khác nào những con chó.”
CHÁT!
Một cái tát trời giáng. Đỗ Phương vung tay, tát cô đến mức khóe môi rách toạc, máu tươi túa ra .
Nhưng, cô không khóc.
Cô cười.
“Hahahaha… Hahahaha…”
Cô cười điên loạn . Dòng máu từ miệng cô cứ thế chảy dài xuống cổ .
Ngọc Thái và Đỗ Phương kinh hồn bạt vía. Chúng lùi lại . Con điên này! Sao nó lại cười, miệng lại không ngừng tuôn máu?
“Chuyện gì vậy?”
Hạ Vũ nghe tiếng tát và tiếng cười man rợ, vội chạy vào .
Hắn trợn trừng. Hắn nhìn thấy cô, ngồi đó, cười, máu chảy lênh láng.
Một nỗi đau không tên siết chặt tim hắn. Hắn nhào tới, bế xốc cô lên, la thất thanh:
“Nhanh! Lấy xe! Cô ấy cắn lưỡi tự tử!!!” [354, 355]
Hoa Thiên Tuyết nằm trong vòng tay hốt hoảng của hắn. Cô lặng người nhìn khuôn mặt quýnh quáng đó .
Cô thấy nhẹ lòng. Đôi mắt cô nặng trĩu. Nỗi đau nơi đầu lưỡi đã tê dại.
Cô cười dịu dàng, mãn nguyện.
Rồi cô buông xuôi ý thức, chìm vào bóng đêm.
Tạm biệt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận