Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Càng tốt. Phụ nữ như vậy mới không nhàm chán.
Lục Hiểu Dư kéo hắn một mạch đến thang máy, rồi mới buông tay ra, nghiêm túc nhìn hắn: “Chuyến tham quan đến đây là kết thúc. Ngài Tống chắc hẳn còn nhiều công việc bận rộn, không tiễn!”
“Phải tiễn.” Hắn túm lấy tay cô, kéo vào trong thang máy vừa mở cửa, rồi nhanh chóng nhấn nút đóng cửa lại.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang dần trở nên hoảng loạn của cô, Tống Ngụy lạnh lùng nhắc lại lần nữa: “Cô buộc phải tiễn tôi.”
Dứt lời, hắn lại cúi xuống, phủ môi mình lên môi cô, ngang ngược tách hàm răng đang cắn chặt ra. Hắn không vội vàng, mà rất bình thản, từ tốn thưởng thức vị ngọt ngào quen thuộc này.
Khát vọng trong người đàn ông ngày một dâng cao. Hắn không còn kiểm soát được bản thân, bàn tay bắt đầu mò mẫm khắp những nơi nhạy cảm trên cơ thể cô, khiến Hiểu Dư không khỏi rùng mình sợ hãi.
Bị hắn sờ mó đến thần hồn điên đảo, cô cố gắng xô đẩy nhưng bất thành. Cô rất sợ phải tiếp xúc thân mật với người đàn ông này. Nó không chỉ khơi gợi lại những ký ức kinh hoàng trong quá khứ, mà còn khiến nỗi sợ hãi trong cô ngày càng lớn hơn.
Ting.
Tiếng chuông báo thang máy dừng lại vang lên. Lồng ngực Hiểu Dư như muốn vỡ tung. Cô liếc nhìn cánh cửa sắt đang từ từ mở ra, lại càng ra sức đẩy hắn ra nhưng vô ích.
Mi tâm người đàn ông thoáng nhíu lại, ánh mắt rét lạnh nhìn thẳng vào cô:
“Lục Hiểu Dư, cô dám cắn tôi?”
Sau khi chắc chắn bên ngoài không có ai, Hiểu Dư mới thở phào nhẹ nhõm. Cô quay lại nhìn người đàn ông kia, giọng trầm xuống: “Ngài Tống, trò đùa của ngài đi quá xa rồi đó…”
“Đây là cách cô đối đãi với chủ nhân của mình?” Đôi mắt hắn híp lại nguy hiểm, bàn tay to lớn dần siết chặt lấy cần cổ mảnh mai của cô.
“Lục Hiểu Dư, dù cô có là ai đi chăng nữa, cũng đừng bao giờ quên đi thân phận của mình. Nếu như năm đó không phải tôi hào phóng bỏ tiền ra mua cô, thì có lẽ bây giờ cô đang là con búp bê tình dục cho đám đàn ông thô thiển kia giày vò rồi.”
“Tôi sẽ trả lại tiền cho anh… là được… đúng không?” Cô khó nhọc đáp lại, hơi thở dần trở nên gấp gáp.
“Tống Ngụy tôi dám bỏ ra cả một tỷ để mua gái, cô nghĩ tôi cần chút tiền lẻ đó của cô?” Hắn gằn giọng, siết tay mạnh hơn. “Lục Hiểu Dư, tôi chính là muốn chơi cô đến khi nào chán mới thôi. Chơi đến khi nào cái miệng nhỏ phía dưới của cô nát bét ra thì thôi.”
Hiểu Dư đợi đến khi người đàn ông kia rời đi, thang máy đóng cửa lại, cô mới hoàn toàn mất hết sức lực. Cô trượt dài xuống sàn thang máy lạnh lẽo, thơ thẩn nhìn vào khoảng không vô định. Đến cùng thì hắn vẫn không chịu buông tha cho cô sao?
Đêm đã khuya.
Người đàn ông đứng dựa vào lan can ban công rộng lớn, trên tay cầm điếu thuốc lá đã cháy gần hết. Hắn lạnh lùng hướng mắt nhìn ra khu vườn tử đằng tĩnh mịch phía trước, đôi môi mỏng khẽ khàng nhếch lên thành một nụ cười tự giễu.
Lục Hiểu Dư trăm phương ngàn kế muốn hắn buông tha. Nhưng cô nào có biết, hắn vốn là kẻ thích ép buộc người khác. Cô càng khẩn khoản van xin, hắn lại càng muốn chiếm hữu cô hơn.
Có điều, cái nắm tay lúc sáng của cô… cảm giác cũng không tệ lắm. Suy cho cùng, nếu như năm đó cô không nói dối hắn chuyện còn trong trắng, có lẽ bây giờ hắn đã giữ cô lại bên cạnh, cưng chiều hết mực. Dù gì cũng là người phụ nữ đầu tiên của hắn, hắn chắc chắn sẽ đối xử tốt với cô.
“Khốn kiếp.” Hắn buột miệng chửi thề, thẳng tay ném điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di mạnh.
Thứ mà hai năm trước hắn đã thẳng tay vứt bỏ không thương tiếc, bây giờ hắn việc gì phải bận tâm đến?
Cũng chỉ là một con đàn bà tầm thường.
Ngót nghét cũng đến ngày diễn ra buổi thử vai chính thức cho bộ phim “Hai Kiếp Yêu Hận”. Lục Hiểu Dư cùng một vài diễn viên khác đứng bên ngoài phòng chờ, hồi hộp đợi đến lượt mình. Cô biết vai nữ chính lần này gần như đã được định sẵn cho Ngu Thư Kỳ, nhưng vì lời hứa với Giang Vũ, cô buộc phải cố gắng hết sức mình.
Vòng thử vai đầu tiên diễn ra khá suôn sẻ. Trợ lý đạo diễn đưa cho cô một đoạn thoại ngắn trong kịch bản, yêu cầu cô chuẩn bị trong vài phút rồi diễn thử ngay tại chỗ.
Lục Hiểu Dư đứng một góc, miệng lẩm nhẩm học thuộc lời thoại. Bỗng dưng cô có cảm giác như ai đó đang nhìn mình chằm chằm từ phía sau. Cô vô thức quay đầu lại, nhìn thấy Ngu Thư Kỳ cùng trợ lý của cô ta đang nhìn mình với ánh mắt không mấy thiện cảm. Hiểu Dư cũng không nghĩ nhiều, chỉ khẽ mỉm cười xã giao một cái cho qua chuyện.
Ngu Thư Kỳ cũng gật đầu đáp lại, nhưng nụ cười trên môi cô ta tắt ngấm rất nhanh. Bộ phim này rõ ràng đạo diễn đã hứa dành vai nữ chính cho cô ta, tại sao bây giờ lại phải cạnh tranh với một kẻ vô danh tiểu tốt như Lục Hiểu Dư? Một diễn viên mới nổi, chỉ có vài người hâm mộ lèo tèo, sao có thể so sánh được với một diễn viên hạng A như cô ta chứ?
“Vừa nhìn đã thấy ghét! Quanh năm chỉ biết bám theo Giang Vũ để tạo scandal. Loại người như cô ta sao xứng làm đối thủ của chị được?” Cô trợ lý bên cạnh Ngu Thư Kỳ nhỏ giọng nói, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
“Im cái miệng lại! Chỗ này không phải nơi để em ăn nói hàm hồ!” Ngu Thư Kỳ thấp giọng nhắc nhở trợ lý. Vừa hay lúc đó, cô ta nhìn thấy Giang Vũ bước vào phòng chờ. Ngu Thư Kỳ lập tức đứng dậy, nở nụ cười tươi tắn chào hỏi: “Giang Vũ, anh cũng đến tham gia buổi thử vai ạ?”
Giang Vũ liếc nhìn cô ta, chỉ lạnh nhạt “ừ” một tiếng đáp lại rồi đưa mắt tìm kiếm Hiểu Dư. Nhìn thấy cô đang đứng ở góc phòng, anh khẽ mỉm cười rồi đi thẳng vào bên trong, ngồi vào bàn giám khảo cùng với đạo diễn và nhà sản xuất. Anh đương nhiên biết rõ vị thế hiện tại của mình và Hiểu Dư có phần nhạy cảm. Nếu anh tỏ ra quá thân thiết với cô ở nơi đông người, người chịu thiệt thòi sẽ là cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận