Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từng cơn sóng khoái cảm thay phiên nhau ập đến, tiếng rên rỉ càng ngày càng lớn.

Khi Lâm U sắp đạt đến cực khoái thì đột nhiên Lý Từ vặn nắm cửa ký túc xá, thậm chí còn mở hé cửa.

Một cơn gió mát thổi vào. Huấn luyện viên đang muốn làm gì?

Trong sự sợ hãi, cô đã đạt cao trào.

Lý Từ mỉm cười đóng cửa lại, ôm cô hỏi: “Kích thích không?”

Lâm U ghé vào người anh, véo nhẹ lên cánh tay anh làm nũng.

Nhưng câu nói sau đó của anh khiến cô toát mồ hôi lạnh, “Em rên to quá, tôi quên bật TV để che giấu, huấn luyện viên bên cạnh chắc chắn đã nghe thấy.”

Lâm U xấu hổ ôm chặt lấy anh, Lý Từ ôm cô lại bàn làm việc, an ủi: “Bên cạnh là cấp dưới của tôi, hắn sẽ không dám lắm miệng đâu.”

“Nhưng….”

“Hắn cũng không biết người đó là em.”

Lâm U tạm thời yên tâm.

Huấn luyện viên cầm di động trên bàn lên, để xuống dưới lỗ hậu cô chụp một bức ảnh.

“Anh chụp làm gì vậy?”

“Làm kỷ niệm.”

Lâm U thấy trên ảnh không có mặt mình nên cũng không yêu cầu anh xóa.

Chụp xong, anh bế cô vào toilet tắm rửa sạch sẽ, sau đó lần đầu tiên anh đưa cô về ký túc xá sinh viên.

Sáng hôm sau huấn luyện quân sự, huấn luyện viên không đến mà có người khác thay anh. Thầy ấy nói rằng người hướng dẫn của các em có việc bận nên thầy sẽ dạy thay sáng nay.

Từ giọng nói của thầy ấy, cô mới nhận ra huấn luyện viên mới tới là người ở trong phòng báo cáo với Lý Từ khi cô trốn dưới gầm bàn ngậm dương vật của anh!

Và thầy ấy cũng là người ở phòng bên cạnh…

Lâm U không dám nhìn huấn luyện viên mới tới, càng không dám nói chuyện, sợ thầy ấy nhận ra nữ sinh rên la tối hôm qua là cô.

Thầy ấy họ Tống, gọi là Tống Phong. Vừa giới thiệu xong thì có một nữ sinh hỏi hắn: “Thầy Tống, huấn luyện viên Lý đi đâu vậy ạ? Khi nào thầy ấy mới trở về?”

“Làm sao? Tôi không dạy cho các em được à?”

Tống Phong nói chuyện mang theo nụ cười nên không giống huấn luyện viên bình thường nghiêm túc khó gần, các nữ sinh thấy vậy cũng đùa giỡn với hắn: “Đương nhiên là được! Thầy cũng rất đẹp trai nha!”

Tống Phong ngượng ngùng cười. Hắn lớn lên nhìn có vẻ đẹp trai nhưng vẫn kém huấn luyện viên Lý Từ, dù không nhìn mặt thì cũng thua về khí chất.

Tống Phong là kiểu chàng trai tỏa nắng, còn Lý Từ thì nghiêm khắc và lạnh lùng hơn, tràn đầy khí chất.

Mặc dù nữ sinh thường xuyên lén lút thảo luận về Lý Từ, nhưng ở nơi công cộng thì không ai dám nói chuyện với anh, đừng nói đến việc đùa giỡn với anh ấy.

Tống Phong hướng dẫn mọi người luyện tập một lúc, sau đó để sinh viên nghỉ ngơi trong mười phút. Các nữ sinh vây quanh hắn cười đùa, nói hắn là tốt nhất, vì đã cho mọi người nghỉ ngơi, còn huấn luyện viên cũ thì chưa bao giờ được nghỉ trong lúc huấn luyện quân sự.

Tống Phong không nói nhiều, có đôi khi ngượng ngùng mà cười trừ.

Lâm U đứng ở một bên không dám tới gần hắn. Không biết có phải ảo giác của cô không, nhưng cô luôn có cảm giác hắn đang lẳng lặng đánh giá mỗi nữ sinh.

Lòng bàn tay Lâm U ướt đẫm mồ hôi, bởi vì cô có một trực giác, hắn đang muốn từ trong những nữ sinh tìm ra cô gái hôm qua trong phòng Lý Từ.

Ngay khi cô đang nghĩ vậy thì ánh mắt Tống Phong liền hướng về phía cô.

Trong lòng cô chột dạ nhưng vẫn cố gắng thả lỏng và mỉm cười với hắn.

Tống Phong nhìn vào mặt cô vài giây rồi quay sang nhìn nữ sinh bên cạnh.

Lâm U nhẹ nhàng thở ra. Chắc sẽ không nghi ngờ mình đâu.

Nữ sinh bên cạnh cô là Triệu Kiều, là hoa khôi của lớp cô. Cô ấy có khuôn mặt trái xoan điển hình, mái tóc dài nhuộm màu hạt dẻ, khí chất cao ngạo như một ngôi sao Hồng Kông.

Triệu Kiều giơ tay vén tóc, quay đầu lại đụng phải ánh mắt của Tống Phong, Tống Phong lập tức đỏ mặt.

Lâm U nghĩ thầm, có lẽ Tống Phong cho rằng Triệu Kiều mới là cô gái ở trong phòng huấn luyện viên tối qua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận