Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đây là vật phẩm đấu giá cuối cùng hôm nay, chính là mảnh đất mà các vị khách nhất chờ mong nhất, mảnh đất này có diện tích 5 vạn mét vuông !”

Trong nháy mắt đèn chiếu được bật lên, phần giới thiệu diện tích mảnh đất chỉ vừa chợt lóe qua, sau đó màn hình đột nhiên xuất hiện một tờ hợp đồng.

Cô mở to hai mắt nhìn.

Trên màn hình chiếu đến tấm ảnh chụp mà cô đã chụp gửi cho Tô Nhạc — là hợp đồng thuê đất!

Toàn trường yên lặng vài giây sau, đột nhiên tiếng người ở hiện trường trở nên ồn ào lên, khối đất này cho thuê ra , còn không bằng một phần ba giá khởi điểm trên sàn đấu giá, thực rõ ràng là đã để giá thấp cho nội bộ, lại thả ratin tức làm bộ làm tịch đem bán đấu giá , hấp dẫn lưu lượng người nhìn ngó thèm thuồng.

Sắc mặt nam nhân bên cạnh lập tức trở nên rất kém, tay đang nắm tay của cô, lực đạo dùng cả mười phần.

Cô vì đau mà chảy cả nước mắt, “Đau, lão công, đau quá a.”

Hắn quay đầu, hung thần sát ý nhìn về phía cô, mà cô có thể cảm nhận được, lòng bàn tay truyền đến đau đớn, ngay cả trên mặt cũng hiện ra sợ hãi, tươi cười ngụy trang cũng bị hắn làm đau mà trở nên vặn vẹo khổ sở.

“Ông chủ!”

Thư ký bước nhanh tới, “Làm sao bây giờ, trận bán đấu giá có phát sóng trực tiếp, hiện tại hậu trường cũng có rất nhiều người cử nhà báo thừa lỗ hổng của bán đấu giá mà chen được vào , lại để như vậy , cổ phiếu trong chiều nay sẽ giảm mạnh , còn có thể bị ngừng kinh doanh, có khả năng chúng ta sẽ bị thua lỗ nặng.”

Hắn đột nhiên lôi kéo cô đứng dậy,đi về phía sau hội đài của buối đấu giá, cô vội vàng nhấc làn váy đuổi kịp, phóng viên truyền thông chung quanh sôi nổi ấn xuống đèn flash liên tục, khẩn trương cúi đầu, dùng bàn tay to che mặt cô lại.

“Sao lại thế này!”

Hắn hướng tới nhân viên hậu trường chịu trách nhiệm truyền tin lên máy chiếu rống giận, nơi này cũng loạn thành hỏng bét.

“Chủ tịch, trước buối đấu giá chúng tôi cũng đã tỉ mỉ kiểm tra qua một lần, không biết vìsao lại hiện lên được tấm ảnh chụp này, hiện tại trình tự cũng bị đảo lộn.”

“Tôi không muốn nghe các người giải thích! Thông báo mở cuộc họp!Trong nửa giờ phải tìm ra biện pháp giải quyết, đem nguồn điện trực tiếp ngắt cho tôi!” Hắn rống giận, tiếng hô làm cả người cô run lên.

Thấy thư kí lấy con dao nhỏ từ trong túi ra, đi đến nơi phát điện trực tiếp nhắm ngay bên trong cắt xuống.

Bang một tiếng.

Mạch điện toàn buổi đấu giá bị cắt đứt, hắc ám bao phủ đỉnh đầu, trước mặt cái gì cũng nhìn không thấy, vài người mở ra đèn di động lên, tràn ra ánh đèn ít ỏi .

Tay của cô đột nhiên bị buông ra, bả vai bị người chạy tới đụng phải một chút, dưới tình thế cấp bách chống đỡ cái bàn bên cạnh .

Hình như là nhân viên công tác, nói xin lỗi với cô hai mắt không kịp thích ứng, muốn sờ đến áo khoác tây trang của nam nhân.

“Lão công…… Lão công anh ở đâu?”

Cánh tay bị bắt lấy từ phía sau , đột nhiên bị túm qua ,váy đuôi cá trên người làm hành động của cô thực không tiện, một tay túm làn váy, bị bắt phải đuổi kịp chạy ra ngoài, ánh đèn hành lang cũng đã bị tắt.

Mà cảm giác của cô rõ ràng , cánh tay nắm tay mình không phải của Tạ Viễn Lâm.

“Là ai!!!”

Cô đi theo hắn chạy ra hội trường đấu giá, ánh đèn bên ngoài chiếu sáng phá lệ chói mắt, phải dùng tay che kín đôi mắt trong chốc lát mới có thể thấy rõ ràng người đứng trước mặt là ai, một người đàn ông mặc tây trang màu xám.

“Tô Nhạc, quả nhiên là anh.”

Hắn xoay đầu cười hắc hắc. “Thế nào, kích thích không?”

“Anh tại sao lại dẫn tôi chạy đến đây, đừng nói kích thích, đợi chút quay về tôi khẳng định sẽ bị đánh chết !” Cô dùng sức tránh thoát khỏi tay hắn, cảm xúc tối tăm trừng mắt nhìn hắn.

“Chẳng lẽ cô không nghĩ gặp em trai cô sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận