Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Của Quỷ Dữ
“Kết… kết hôn?!!”
Hai từ này như một nhát búa giáng mạnh vào đầu Bạch Vi. Cô hoảng hốt xoay người lại trong vòng tay hắn.
“Anh nói đùa phải không? Em là em gái anh mà!”
“Em gái?” Bạch Hiển cười khẩy, một nụ cười tà ác mà cô chưa bao…”Thân thể này của em, và anh, không có một giọt máu mủ nào.”
Hắn nói đúng. Nhưng…
“Nhưng em… trong tâm trí em, anh vẫn là anh trai!” Cô gần như bật khóc. Hắn là người thân duy nhất của cô, là người cô kính trọng nhất. Sao hắn có thể…
“Chỉ là trong tâm trí thôi, phải không?”
Hắn không cho cô cơ hội trốn thoát. Hắn ép cô lùi lại. Từng bước, từng bước một. Tấm lưng cô cuối cùng cũng đập vào bệ bếp lạnh ngắt.
Không còn đường lui.
Cơ thể cao lớn của hắn áp sát, dồn cô vào góc tường. Hắn vẫn chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Và thứ cương cứng, nóng hổi, ẩn sau lớp khăn mỏng manh kia, giờ đây không còn là “vô tình” nữa. Nó đang hung hăng thúc thẳng vào bụng dưới mềm mại của cô, một sự xâm phạm trần trụi.
“Vi Vi,” hắn cúi xuống, ánh mắt đen đặc như vực thẳm, “Em nên hiểu rõ tình hình.”
“Anh… anh buông ra…” Cô sợ hãi, hai tay đập loạn xạ vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
“Buông ra? Để em chạy trốn? Để em tiếp tục lừa mình dối người sao?” Giọng hắn trở nên tàn nhẫn. “Nghe cho rõ đây. Em là Chu Tử Nhược, hôn thê của anh. Chúng ta phải sống như một cặp vợ chồng thật sự. Phải chung sống, phải kết hôn.”
“Và…” hắn cúi sát hơn, môi gần như chạm vào môi cô, “Phòng của em, và phòng của anh, đều là một!”
“Không!” Bạch Vi hét lên. “Không thể được! Đây là loạn luân!”
Cái tát của hai từ “loạn luân” dường như khiến Bạch Hiển sững lại. Gương mặt hắn thoáng qua một nét đau đớn.
Hắn đột ngột lùi lại, buông cô ra.
Bạch Vi thở hổn hển, cả người mềm nhũn, trượt dài theo bệ bếp.
Và rồi, hắn làm một việc mà cô không bao giờ ngờ tới. Hắn khuỵu một gối xuống trước mặt cô. Hắn ngước nhìn cô, ánh mắt từ một kẻ săn mồi hung hãn, bỗng chốc biến thành một kẻ tử vì đạo đầy thống khổ.
“Loạn luân…” hắn cười tự giễu, “Em nói đúng. Anh chính là một con quỷ dữ loạn luân.”
“Anh…” Bạch Vi sững sờ.
“Nhưng con quỷ này,” hắn ngẩng đầu, “đã yêu em từ rất lâu rồi. Yêu đến mức phát điên.”
Bạch Vi chết lặng. Hắn… hắn vừa nói gì?
“Anh đã cố gắng rồi, Vi Vi à,” giọng hắn nghẹn ngào, “Anh đã cố gắng chôn vùi thứ tình cảm bệnh hoạn này. Anh tìm một người giống em, anh đính hôn với cô ta, anh cố gắng coi cô ta như một lối thoát. Anh đã nghĩ, chỉ cần một mình anh chìm trong địa ngục này là đủ rồi. Em phải ở trên thiên đường, phải sống vui vẻ.”
“Nhưng chính em,” hắn nhìn cô, ánh mắt đầy ám ảnh, “Chính em đã quay về. Em còn xuyên thẳng vào thân thể vị hôn thê của anh! Em nói xem, đây không phải là ông trời cho phép anh sao? Đây không phải là em đang cho anh cơ hội sao?”
Hắn đang làm gì thế này? Hắn đang đảo lộn mọi thứ. Hắn biến tội lỗi của hắn thành định mệnh của cô.
“Anh hai… em…”
“Nếu em nói,” hắn chậm rãi đứng dậy, “Đây chỉ là ‘giả vờ’. Nếu em muốn anh tiếp tục diễn kịch, anh sẽ diễn.” Hắn lại trở về với vẻ lạnh lùng. “Nhưng em đừng hòng tách ra ngủ riêng. Bác Hai không phải kẻ ngốc.”
Hắn đã thắng. Hắn biết cô sẽ không bao giờ dám lấy sự an toàn của cả hai ra để đánh cược. Hắn đã dùng chính sự sợ hãi của cô để trói buộc cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận