Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiện tại vừa mới bắt đầu đã bị đánh, hoa hạch mềm mại lập tức sưng đỏ lên, đau đến mức cả cái mũi con mắt của cô ta đỏ bừng, vẻ mặt mê loạn cũng không ảnh hưởng đến thân thể lộn xộn của cô ta.
Nhưng huyệt nhỏ của cô ta lại vẫn đang chảy ra nước, tiếng kêu “phốc phốc” vang lên.
Cô ta buông lỏng tay, Lý Kỳ Ngôn lại lập tức quất xuống:
“Cầm lấy, đừng có thả tay ra.”
Lâm Xuân Lộ lại dùng thêm chút sức lực, gác chân sang hai bên.
Lý Kỳ Ngôn liên tục quất vài cái vào hoa hạch đã sưng đỏ của cô ta.
Lâm Xuân Lộ bị đau, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cùng không có thì từng cơn đau đớn lại nối đuôi nhau ập tới, chân nhỏ của Lâm Xuân Lộ lắc lư mãi, hơi thở hỗn loạn, đau đớn không cách nào chịu được, chỉ có thể dùng việc hét lớn để phát tiết.
“Bạch, bạch, bạch… ”
“Ách… A… A….!! Đau… Không cần…. A…”
Hoa đế mềm mại phải chịu đựng từng cơn từng cơn tàn phá, sưng đỏ như muốn nổ tung.
Trong cơn đau đớn, Lâm Xuân Lộ tích lũy sự kɧoáı ©ảʍ, cuối cùng cô ta thét dài một tiếng, âm thanh đau đớn chuyển thành tiếng thét khi lêи đỉиɦ.
“A… Ứ….”
Trong khe giữa hai chân phun ra một lượng chất lỏng lớn, giống như một đài phun nước nhỏ, phun ướt khắp giường.
Cô ta vậy mà lại lêи đỉиɦ khi bị quất hoa huyệt.
Lâm Xuân Lộ chưa từng cao trào, đây là lần đầu tiên của cô ta, cả trái tim lẫn thân thể đều tê dại rồi, sự đau đớn thì tính là cái gì.
Lí Kỳ Ngôn buông thắt lưng ra, đôi bàn tay vuốt ve hoa hạch của Lâm Xuân Lộ.
“A… Đau…”
Cô ta kêu một cách yếu đuối, thế nhưng là vừa đau lại vừa tăng độ mẫn cảm của hoa hạch lên mấy lần, vừa mới sờ một cái như vậy, thân thể vừa mới cao trào của cô ta lại có du͙© vọиɠ phun nước.
Đau là được rồi.
Lý Kỳ Ngôn móc côn ŧᏂịŧ đã cứng đến mức khó nhịn của mình ra, nhắm vào huyệt nhỏ, hạ thấp eo xuống, cắm vào trong huyệt nhỏ của Lâm Xuân Lộ.
“Ừ a…”
Bởi vì bị đánh, chỗ kín đáo của cô ta trở nên vô cùng mẫn cảm, mỗi một lần đâm chọc vào một phát đều có thể chạm vào vết thương ở hoa hạch sưng đỏ của Lâm Xuân Lộ, trong cơn đau đớn lại dẫn theo sự thoải mái, thoải mái vào tận linh hồn.
Mỗi một cái đều là kɧoáı ©ảʍ mà Trình Hiểu Lễ chưa từng mang tới cho mình.
“Ô… Ừ… ”
Đau thật sự rất đau, thoải mái cũng thật sự rất thoải mái.
Lí Kỳ Ngôn ghì chặt hai chân Lâm Xuân Lộ, dùng sức thao cô ta: “Chơi bạn gái tao, tao cũng chơi bạn gái mày, làm chết cô!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận