Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn ôm lấy Lâm Tư Hạ là thật, ở trước mặt cô thân mật với Lâm Tư Hạ là thật. Khiến cho cô đau lòng đến bật khóc mỗi đêm. Hắn đều biết, chỉ là hắn không bận tâm mà thôi.

Hắn đã nghĩ hắn có thể ghét cô nhưng cuối cùng hắn lại không thể làm được. Cuối cùng lại là tìm cách giữ cô ở lại.

“Tiểu An là con của ai?”

Lâm Tư Hạ nghe hắn hỏi, hai tròng mắt mở to kinh ngạc nhìn về phía hắn. Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra sự thật rồi sao? Nhưng làm sao mà hắn biết được, năm đó chuyện này chẳng phải chỉ có mình cô ta và y tá biết thôi sao?

Năm đó cô ta bỏ ra một số tiền không nhỏ mua chuộc bác sĩ bảo mình bị liệt, Phó Nhược Hằng liền tin. Năm đó cô ta mua chuộc y tá bảo mình có nhóm máu cùng với Trình Ý, để ép hắn ly hôn với cô.

Dùng lời nói dối này để che đậy lời nói dối khác, đến cuối cùng vạch trần ra kết cục sẽ rất cay đắng.

“Có phải năm đó cô bỏ thuốc trong rượu của tôi rồi đổ tội cho Trình Ý không?”

Hắn nhìn Lâm Tư Hạ đang hoang mang, lại hỏi dồn: “Tốt nhất cô nên thành thật đi! Bởi vì nếu như đã hỏi đến thì tôi cũng đã cho người điều tra hết tất cả rồi. Cô tốt nhất không nên có nửa lời gian dối.”

Lâm Tư Hạ vốn dĩ định sẽ không nhận nhưng trước lời cảnh cáo của Phó Nhược Hằng, cô ta biết không thể giấu diếm chuyện này trước mặt Phó Nhược Hằng được nữa.

Bởi vì những chuyện mà Phó Nhược Hằng muốn biết, không có chuyện gì là không tra ra được. Con người của Phó Nhược Hằng lại tàn độc, những người lừa gạt hắn, đều sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Bây giờ cô ta chỉ có một sự lựa chọn duy nhất là thành thật với hắn và chờ đón cơn thịnh nộ đến từ người đàn ông này.

“Lúc đó em nói muốn gả cho anh nhưng anh lại mãi không đồng ý. Cho nên em liền bỏ một ít thuốc vào trong rượu của anh, nào ngờ lại bị Trình Ý hớt tay trên.”

“Cho nên cô liền đổ tội lỗi đó lên đầu Trình Ý, khiến cho tôi nghĩ cô ấy hạ thuốc tôi?”

“Nếu như lúc đó anh đồng ý lấy em, em sẽ không đau lòng mà nghĩ quẩn như vậy. Cũng không đánh mất anh ba năm. Bây giờ Trình Ý chết rồi, mọi chuyện cũng không thể cứu vãn, chi bằng anh quên cô ta đi. Chúng ta sẽ sống hạnh phúc cùng nhau có được không anh?”

Trước những lời nói kia, Phó Nhược Hằng chỉ lạnh lùng ấn cô ta lên tường. Mặt mày cô ta tím tái, cào cấu lấy tay anh chỉ mong anh buông ray cho cô ta được thở.

“Đến giờ phút này mà cô vẫn còn chưa biết hối hận sao? Sao con người cô có thể mặt dày trơ trẽn như vậy hả?”

Thì ra những năm tháng này, hắn đã yêu phải một người phụ nữ độc ác như vậy. Chỉ vì muốn đạt được mục đích mà không từ bất kỳ thủ đoạn nào.

“Vậy thì Tiểu Nhiên là con của ai?”

Lâm Tư Hạ nghe xong sắc mặt hơi tái đi, đôi môi khẽ run rẩy, “Tiểu Nhiên đương nhiên là con của anh rồi.”

Không thể có khả năng Phó Nhược Hằng biết được chuyện năm đó. Cho dù có xét nghiệm ADN đi chăng nữa thì Tiểu Nhiên cũng thực sự là con của Phó Nhược Hằng kia mà, có gì mà phải sợ.

“Anh không tin thì có thể đi làm kiểm tra.”

Nhưng hình như cô ta đã quá xem thường Phó Nhược Hằng rồi.

“Kiểm tra, tôi đương nhiên sẽ làm kiểm tra. Nhưng cô nghĩ tôi là thằng ngốc sao? Tối hôm đó, tôi quả thật uống say nhưng tôi không có làm gì cô cả có đúng không?”

Phó Nhược Hằng hỏi bằng thừa, bởi vì đêm đó tuy hắn rất say nhưng hắn có làm gì Lâm Tư Hạ hay không, hắn đương nhiên biết rõ. Chỉ là không ngờ lúc này lại bị Trình Ý bắt gặp cảnh tượng dễ hiểu lầm hiện tại.

Vì muốn chọc tức cô, muốn khiến cho cô hoàn toàn chết tâm với hắn, cho nên mới không vạch trần sự thật với Lâm Tư Hạ. Hắn lại thừa nhận tất cả khiến cho Trình Ý hiểu lầm hắn đã lên giường với Lâm Tư Hạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận