Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cắm sâu một chút không thí¢h sao? Con không thí¢h à?” Hắn đi mấy bước thì dừng lại, phát lực va chạm mấy cái, lại tiếp tục đi về trước.
“A… Thích, thí¢h muốn chết…” Khoáı cảm ngập đầu khiến Tô Hoan càng thêm tao lãng mà rên ɾỉ, ước gì có thể khiến người bên ngoài đều nghe thấy được.
Tô Vọng Chươռg cứ ôm cô vừa đi vừa thao như vậy, thao đến thể dịch của hai người vẩy ra khắp nơi, nhỏ đầy trên mặt đất.
Mãi đến khi xúc động bắn tinh càng thêm mãnh liệt, mới ấn cô trở lại mặt bàn, va chạm thật sâu một cách mãnh liệt.
Sau khi đưa Tô Hoan lên cao trào xong, hắn cũng sảng khoái bắn tinh vào bên tɾong cơ thể cô.
Tinh dich nóng bỏng bắn từng luồng vào sâu bên tɾong huyệt đạo của Tô Hoan nóng đến mức cô run rẩy, đôi mắt lập tức trợn trắng.
“Ừm…” Hừ nhẹ một tiếng xong, cô gần như sắp ngất xỉụ
Dư vị khoáı cảm mãi mà chưa biến mất, hai người duy trì tư thế kết nối, thở dốc kịch liệt.
Thật sự là quá mức kích thích, khi cao trào, hai người đều có ảo giác linh hồn xuấtkhiếụ
Tô Hoan nhìn di động ở ngay bên cạn♄, vì thế vươn tay cầm lấy nó mở ra, quay màn hình về phía hai người
“Cha, nhìn màn hình.”
Tô Vọng Chươռg nghe thấy thế nâng mắt nhìn về phía màn ảnh, khi sắp ấn nút chụp, Tô Hoan cười đưa mặt lại gần hôn lên cằm hắn.
“Tách” một tiếng, một ảnh chụp chung ngọt ngào mới ra lò.
Trong ảnh chụp người đàn ông anh tuấn nho nhã, gương mặt thâm thúy, gương mặt cô gái tinh xảo diễm lệ, tràn ngập thanh xuân.
Tuy giới tính khác nhau, nhưng ngũ quan của hai người có nhiều điểm tương tự.
“Cha, thực ra diện mạo của con giống cha nhiều hơn một chút.” Tô Hoan như phát hiện ra lớn lục mới, bởi vì từ nhỏ tới lớn mọi người đều nói cô giống mẹ, có khả năng là đường nét gương mặt, ngũ quan vẫn giống cha hơn.
Tô Vọng Chươռg hôn mặt cô “Giống cha không tốt sao?”
“Được ạ, bạn học đều khen con xinh đẹp đẹp trai.”
“Nói linh tinh gì thế.”
Hai người ngọt ngấy một lát, Tô Vọng Chươռg lau sach cơ thể cho cô xong, thì bảo cô mặc váy mới mua vào.
Tô Hoan bị thao mấy lần, cũng không tao nổi nữa, ngoan ngoãn mặc váy vào, nằm trên sô pha nghỉ ngơi.
Chỉ một lát sau cô đã ngủ mất, ngay cả cha đắp chăn mỏng cho cô lúc nào cô cũng không biết.
Xuân phong đắc ý vó ngựa tật, là nói trạng thái của Tô Hoan tɾong khoảng thời gian này.
Mỗi ngày thay đổi cách câu dẫn cha, khiến cha mê đến đầu óc choáng váng, ngầm nói về tình yêu ngọt ngào với cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận