Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trực thăng dừng trên một khối đất trống, Rina bị kéo xuống bỏ vào trong xe, trước lúc rời khỏi chủ nhân cảnh cáo cô rằng: “ Không được di chuyển, ở yên đây chờ.”

“ Vâng.”

Tang Nại khi xuống máy bay, cùng Tông Chính đi vào trang viên của võ môn.

Rina cởi áo khoác ngoài ra, lại thấy có đồ rơi xuống.

Cúi đầu nhặt mới biết đây là máy định vị, cô nhớ rõ trong quần áo lúc đầu không có thứ này, bị nhét vào từ khi nào?”

“ Chiếc xe phía trước, được rồi.”

Chu Bắc Dịch gõ vào tay lái, nhìn sáu người bảo vệ xung quanh: “ Rất khó, Anh xem bây giờ phải làm sao?”

“ Trong túi quần bọn họ có súng, không thể đối chọi trực diện.”

Chu Bắc Dịch vuốt cằm cảm thán: “ Chủ nhân của em ấy, nhìn dáng vẻ đã thấy không phải là người hiền lành, muốn tới gần cũng không dễ như vậy.”

“ Rina Tsukimi.” Tưởng Tử Trạc thắc mắc: “ Vì sao lại lấy cái tên này, em ấy cũng đâu phải người Nhật Bản?”

“ Cái này phải hỏi chủ nhân cô ấy.”

Hai người nói xong, bỗng nhiên nghe thấy tiếng súng vang.

Chim chóc trên ngọn cây hoảng hốt bay đi, rất nhanh xung quanh chỉ có một mảng yêu tĩnh.

Hai người ăn ý dừng miệng, bảo tiêu xung quanh xe do dự nói gì đó, bốn người bảo vệ đi vào trong.

“ Chu Bắc Dịch, giờ còn hai người, anh có được không?”

“ Tiến lên đi.”

Bọn họ mỉm cười bước xuống xe.

Hai tên bảo tiêu kia trước giờ không nương tay, chỉ cần súng lôi ra, dù bị người khác áp đảo cũng không vấn đề gì.

Lúc đám Hoà Uyên tới, liền nhìn thấy hai người chui vào xe đưa Rina ra.

“ Oa!” Hoà Uyên kinh ngạc chạy lại: “ Sao các anh lại ở đây?”

“ Em nói xem, đồ phế vật này, đi lâu như vậy mà không tìm thấy trước anh mày nữa.”

Rina ghé đầu vào vai Tưởng Tự Trạc, nhìn theo nơi chủ nhân bước vào: “ Em, em không thể trở về, em phải đợi chủ nhân, tìm chủ nhân.”

Tưởng Tự Trạc vỗ mông cô: “ Nghe lời chút đi, bọn tôi tới đây để đưa em về, không có chủ nhân, tôi cũng có thể chăm sóc em thật tốt.”

“ Sao lại bị thương ở cánh tay đây?” Chu Bắc Dịch nhìn cánh tay Hoà Uyên bị vải quần áo băng bó.

“ Chủ nhân em ấy đánh em.” Nhắc đến là lại cáu.

“ Đi thôi, đợi chút mà bọn họ ra, chúng ta trong tay còn không có vũ khí.” 308 chạy tới xe gọi, Hi Dư đuổi kịp ở phía sau: “ Cái kia, còn Tang Nại thì sao bây giờ, cậu ta bị đưa vào trong rồi.”

“ Không chết được đâu, đưa cậu ta về quê thăm mộ thuận tiện tra hỏi cậu ta chút thôi.”

“ Xe vừa nổ máy đã thấy lốp bị chọc thủng.”

Chu Bắc Dịch đấm tay lái mắng lời thô tục.

Từ cửa đi ra, người đàn ông giơ súng lên, nhíu mày phẫn nộ cùng cực, bảo tiêu đem bốn phía của xe vây quanh kín không chút ke hở.

——-

Tiểu nô lệ đích xác là bị người ta nhớ thương, hơn nữa cũng không chỉ có hai người.

Tông Chính đem cô nhốt lại, Rina một lần nữa về tới nơi đã từng ở, chẳng qua lần này trên người bị buộc chặt xích chân cùng vòng cổ, cố định ở trên vách tường, phạm vi hoạt động của cô chỉ có một gian nhà ở, có thể đến phòng vệ sinh đã là cực hạn.

Cho rằng trở lại nơi này, cô sẽ được chủ nhân sủng ái một lần nữa, có thể mỗi ngày hầu hạ âu yếm chủ nhân.

Nhưng hắn đã một ngày không có trở lại, mà một ngày này, việc Rina có thể làm cũng chỉ có quỳ gối trong phòng, đếm kỹ thời gian trôi qua, nhưng vẫn không chờ được hắn đến.

Giữa trưa sẽ có người đưa cơm cho cô, lần này đi vào không phải là người hầu trong phòng cô, mà là một nam nhân mặc áo choàng đen.

Trong tay quả nhiên cũng không phải là cơm của Rina, mà là một gói cơm hộp được đóng gói tinh xảo.

Nam nhân đi vào, đóng cửa lại, ngồi quỳ xuống đất, đem trong tay cơm hộp đặt ở trên mặt đất, vươn hai tay đẩy cho cô.

Rina kỳ quái đánh giá hắn: “Ngươi là?”

Hắn đem trên đầu mũ kéo xuống, là khuôn mặt tròn tròn kia, đầy mặt tươi cười nhìn cô nheo mắt.

“Chủ nhân.”

“Cậu sao có thể ở đây?”

“Suỵt! Tôi nhân lúc người không chú ý trộm trà trộn vào, chủ nhân không cần cùng người ta nói.”

“Chủ nhân, sẽ phát hiện cậu……”

“Sẽ không, chủ nhân của em, anh ta hiện tại rất bận, căn bản không có thời gian tới nơi này, hơn nữa theo tôi được biết, bên ngoài kia năm người, cũng ở vẫn luôn tìm em.”

“Anh là nói, Chu lão sư bọn họ sao?”

Đôi tay Tang Nại chống mặt đất, từng bước một bò lại gần cô, khát vọng trong mắt nóng rực hưng phấn, chậm rãi đến bên cô càng thêm thiêu đốt.

“Chủ nhân, tôi muốn hầu hạ em.”

Rina lắc đầu, thân thể cũng không tự chủ được mà ngưỡng về sau: “Cậu, cậu có thể đi ra ngoài không?”

“ Mệnh lệnh như vậy đối với nô lệ nói, nô lệ lại làm không được.”

Đáy mắt khát vọng ở tầng tầng thiêu đốt tới cực hạn rồi, cậu đang cười, gương mặt đã hiện lên vẻ hơi say mê, một cái chớp mắt đều phá lệ động tình .

Bình luận (0)

Để lại bình luận