Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bùi Yên
Cả phòng bệnh như đông cứng lại.
Lâm Tầm chưa bao giờ thấy chú nhỏ của mình đáng sợ như vậy. Hắn như một con thú bị thương, đôi mắt đỏ rực, gân xanh nổi đầy trên cổ và trán.
“Cháu… cháu…” Lâm Tầm sợ hãi, mếu máo. “Là… là video của chị Yên Yên…”
“Yên Yên nào?” Mẹ Lâm cũng hoảng hốt, cố gắng trấn an hắn. “Dịch Phong, con sao vậy? Con dọa Tiểu Tầm sợ rồi!”
“Tên đầy đủ!” Lâm Dịch Phong gào lên, lảo đảo bước về phía Lâm Tầm.
“Bùi… Bùi Yên!” Lâm Tầm bật khóc nức nở.
Bùi Yên.
Cái tên đó như một nhát búa giáng thẳng vào đầu hắn.
Không đợi ai phản ứng, hắn giật phắt chiếc điện thoại từ tay Lâm Tầm.
Trên màn hình, một cô gái đang mỉm cười. Đó là một đoạn video phỏng vấn cũ khi cô mới vào nghề.
Đôi mắt hắn dán chặt vào màn hình.
Hắn đã thấy khuôn mặt này. Hắn đã thấy nó trong giấc mơ tự sát (Kiếp 2), giấc mơ hắn thờ ơ bỏ đi (Kiếp 1).
Nhưng… nó cũng là khuôn mặt của cô gái trong giấc mơ hạnh phúc (Kiếp 3).
Làm sao có thể?
Hắn run rẩy đưa ngón tay lên màn hình, phóng to. Camera lia qua sườn mặt cô. Hắn nhìn. Hắn nhìn chằm chằm.
Và hắn thấy nó.
Sau vành tai trái. Một nốt ruồi nhỏ xíu, mờ nhạt.
Giống hệt. Giống hệt cô gái trong mơ.
Trái tim Lâm Dịch Phong ngừng đập.
Hắn tua đi tua lại đoạn video. Giọng nói dịu dàng, nụ cười thẹn thùng, nốt ruồi định mệnh.
Cô là có thật.
Bùi Yên (Kiếp 3) là Bùi Yên (Kiếp 2).
Nhưng… Bùi Yên (Kiếp 2) đã chết. Tự sát.
Điều đó có nghĩa là… giấc mơ hạnh phúc (Kiếp 3) là giả. Và giấc mơ bi thảm (Kiếp 1, hắn tìm cô 60 năm) mới là thật.
Không. Không thể nào.
“Là giả!” Hắn gầm lên, giọng lạc đi vì thống khổ. “Tất cả là giả!”
Hắn giơ chiếc điện thoại lên cao, và bằng một sức lực điên cuồng, hắn ném thẳng nó vào tường.
Xoảng!
Chiếc điện thoại vỡ tan tành.
“Dịch Phong!” Mẹ Lâm hét lên.
Lâm Tầm khóc ré lên.
Lâm Dịch Phong không nghe thấy gì nữa. Hắn ôm đầu, lảo đảo. “Lừa tôi… tất cả chúng mày đều lừa tôi…”
Hắn phải đi. Hắn phải thoát khỏi đây. Hắn phải quay lại giấc mơ (Kiếp 3). Hắn không chấp nhận thực tại này.
Hắn lao ra cửa, đúng lúc thư ký Trương vừa đến. Trong tay ông là một tập tài liệu dày cộp.
“Lâm tổng!”
Lâm Dịch Phong không nhìn ông. Hắn chỉ nhìn thấy tập tài liệu. Đó là thứ hắn yêu cầu. Danh sách những người đã chết.
Hắn giật lấy tập tài liệu. Hắn điên cuồng lật, gió từ trang giấy thổi phần phật. Hắn lật qua hàng chục cái tên, cho đến khi…
Hắn dừng lại.
Một bức ảnh thẻ.
Bùi Yên (1992-2017). Tốt nghiệp Đại học A, khoa Nghệ thuật. Nguyên nhân tử vong: Tự sát.
Bức ảnh chụp cô năm 18 tuổi. Ngây thơ, trong sáng. Mỉm cười với hắn.
Thế giới của Lâm Dịch Phong vỡ vụn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận