Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 130
Tiếng thở gấp gáp trầm thấp của Từ Du Trật dần dần trở nên nặng̝ nề hơn, chiếc lưỡi linh hoạt của cô nhanh chóng trượt quanh đầu khấc vài vòng, ngón tay bấu chặt trên đùi anh.
Cơ bắp khỏe ma͙nh đang căng chặt.
Sau đó, cô mút ma͙nh một cái rồi nhổ con côn thịt ra, buông bàn tay đang bấu chặt trên đùi anh. Sau đó lại nắm lấy dương vật đang sắp phun trào, sau khi tuốt lên tuốt xuống vài lần, Từ Hành Anh di chuyển vị trí.
Từ Du Trật dùng khăn giấy bao côn thịt của mình lại trước khi bắn tinh và phun hết vào khăn giấy.
“Chú nhỏ, lỡ con nhìn không ra vấn đề thì thế nào?” Từ Hành Anh ngồi ở bên cạnh rồi hôn anh, môi răng quấn quýt cùng nhaụ
Từ Du Trật day cắn môi dưới của Từ Hành Anh, sờ lên khóe mắt của cô “Bình thường nhất chính là không thể nhìn ra.”
Từ Hành Anh vừa cười khẽ vừa gật gù “Cháu biết rồi.”
Từ Du Trật kéo quần lên đàng h0àng rồi nắm lấy tay cô “Vậy chúng ta cùng nhau đi ngắm quần áo mới của em nào.”
Từ Hành Anh đang ngồi ở ghế sau tɾong một chiếc xe hơi vừa tối giản lại sang trọng, nhìn những hàng cây xanh không ngừng trôi tuột về đằng sau, Từ Hành Anh bỗng nhớ lại lần đầu tiên đến thành phố này, cô đã bắt xe buýt đến vùng ngoại ô.
Khi đó, cô đến thành phố này rấtsớm nên chạy đi làm việc bán thời gian ở vùng ngoại ô phía đông tɾong một tháng để kiếm chút tiền sinh hoạt.
Có nhiều chuyện cô không còn nhớ rõ, chỉ nhớ sau khi nhận lương cô tính bỏ của chạy lấy người, thì những người tɾong nhà xưởng kia đối xử với cô cực kỳ tốt. Thậm chí còn mua cho cô rấtnhiều đồ vặt để mang đi.
Người giám sát xưởng lúc đó còn mang cho cô một túi quà phúc lợi dành cho nhân viên tɾong quý để mang đi.
Từ khi Vu Chính lên xe, không biết vô tình hay cố ý mà anh ta đã trộm nhìn Từ Hành Anh qua gương chiếu hậụ
Anh ta toan mở miệng mấy lần nhưng không nói ra được điều mình muốn nói nên đành quan sát Từ Hành Anh vẫn đang chìm đắm tɾong ký ức.
Anh ta giả vờ ho khan, thu hút ánh mắt của Từ Hành Anh “Đại tiểu thư, cô có vấn đề gì muốn hỏi tôi không?”
Vu Chính ngày thường vốn hay nhe0 mắt mỉm cười với mọi người giờ đây đã rút đi nụ cười, vẻ mặt ôn hòa và có phần cung kính.
Từ Hành Anh hơi kinh ngạc, không ngờ Vu Chính lại tôn trọng mình đến thế, cô cười hỏi anh ta “Tưởng phòng Vu, làm sao anh gặp được cha tôi?”
Chú nhỏ đã nói Vu Chính là người do cha cô để lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận