Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A Cẩm!” Giọng nói ra vẻ nhiệt tình vang lên, thì ra là Tư Mã Thanh Du và Lý Thời Vũ tới, Lý Thời Vũ đã búi tóc phụ nhân, vẻ mặt như bị ép tới.
Cũng không biết Lý Thời Vũ nghĩ ra, bày mưu gạo nấu thành cơm với Tư Mã Thanh Ly, đời này bọn họ còn kết hôn sớm hơn nàng và Tả Triều Chi, bởi vì gièm pha nên thật sự hấp tấp.
Đương nhiên Đường Miên sẽ không hề hay biết, sau lưng chuyện này còn có một chân của Tả Triều Chi.
Hai người họ bị Tư Mã phu nhân đưa tới, bị ép làm bạn với Đường Miên, đồng thời cũng phải cúi đầu trước nàng. Nụ cười trên mặt Đường Miên xa lạ khách khí, hôm nay là ngày lớn hỉ cũng nàng, tinh thần cũng phải vui vẻ.
“Tư Mã phu nhân, Tư Mã tiểu thư.” Đường Miên gật đầu, Phỉ Thúy nhận quà, không có thời gian nói chuyện nhiều với nhau, người tới tặng quà tiếp theo cũng đã đến.
Lần này quá nhiều người tới nên mất thêm chút thời gian, khách khứa nối liền không dứt, lúc phủ quận chúa mở cửa đưa của hồi môn đi, toàn bộ con phố đều trở nên náo nhiệt, phủ đệ Thánh Nhân ban cho cách phủ Đại tướng quân chỉ một con phố. Của hồi môn vừa được nâng ra ngoài, toàn con phố như bị màu đỏ phủ kín, nhìn từ xa trông cứ như một con rồng lớn, mười dặm hồng trang. Một canh giờ sau đội thổi sáo đánh trống mới bước qua cổng chính của phủ tướng quân, đội ngũ đón dâu bắt đầu đi.
Thành hôn vào lúc hoàng hôn, cố ý gọi là “hôn lễ”.[1]
[1] Tác giả chơi chữ, chữ “婚” trong thành hôn và chữ “昏” trong hoàng hôn đồng nghĩa với nhau.
Màu sắc chân trời dần thay đổi, từ xanh lam thành màu lửa đỏ, Tả Triều Chi cưỡi ngựa lớn, thân mặc hỉ phục đỏ rực, ngoài khoác chiến giáp màu đỏ, dáng vẻ Đại tướng quân đường triều uy vũ khiến người ta không rời mắt nổi, vẻ mặt luôn lạnh lẽo nay lại tràn đầy vui mừng, khóe miệng nhếch lên, tân lang anh hùng hào kiệt.
Đội ngũ đón dâu náo nhiệt đi tới phủ quận chứa, thấy nghĩa huynh quận chúa ra chặn cửa, bá tánh xung quanh xem náo nhiệt, bầu không khí vui vẻ.
Vị hoàng tử được sủng ái nhất và Đại tướng quân quyền cao chức trọng biểu diễn võ thuật ngay trước cửa, may mà cũng không mất bao lâu, hai người đã thu binh khí, Tả Triều Chi thả nhạn ở cửa, trong chốc lát, phủ quận chúa trở nên náo nhiệt. Vốn dĩ vì chuyện lớn hỉ mà cả phủ đệ đều đỏ rực, bây giờ khuôn mặt tân nương cũng sáng cả lên, như một con thỏ chạy nhanh, giống như giây tiếp theo sẽ tự mình ra cửa, nhào vào ngực tân lang, Phương Thảo thấy thế thì vội vàng cản lại.
“Tiểu thư trông ngóng cô gia, muốn tự mình ra mở cửa sao?” Phương Thảo thấy suốt một ngày Đường Miên vô cùng căng thẳng, không nhịn được trêu đùa một câu để làm dịu bầu không khí. Người nhà Hứa gia cũng ở trong phòng, nhưng bây giờ người thân thiết thật sự với Đường Miên chỉ có Phương Thảo, có thể nói đùa cũng chỉ có Phương Thảo mà thôi.
“Tiểu thư ơi, như vậy không được đâu! Chúng ta phải rụt rè một chút!” Phương Thảo nói làm mặt Đường Miên đỏ ửng.
“Nói bậy gì đó?”
“Có phải nói bậy hay không, tự tiểu thư sẽ rõ mà.” Phương Thảo che miệng cười trộm.
Đường Miên thưởng cho Phương Thảo một cái gõ trán, “Lá gan lớn quá rồi nhỉ, ai không hiểu còn tưởng em là tiểu thư đấy.” Sau khi trêu đùa Phương Thảo xong, sự bất an và lo lắng trong lòng cũng giảm bớt.
Đám ma ma trong cung phái tới rất khôn khéo, cho dù gặp Đại tướng quân cũng không lùi bước, thúc giục Tả Triều Chi ngâm thơ ở cửa. Từ sau khi vào quân doanh, hắn chưa từng ngâm thơ bao giờ, cũng may giọng nói trầm thấp dễ nghe, tình ý chân thành, “Truyện văn chúc hạ điều hồng phấn, minh kính đài tiền biệt tác xuân. Bất tu diện thượng hồn trang khước, lưu trứ song mi đãi họa nhân[2].”
[2] Bài thơ “Thôi Trang” – Từ An Kỳ.
Giọng Tả Triều Chi trong trẻo, từng câu từng chữ mang theo tình cảm lọt vào trong tai Đường Miên, mặt nàng đỏ bừng như con tôm chín.
Từng câu từng chữ trong thơ như đang trêu chọc nàng, muốn nàng mau mở cửa để hắn vẽ mày liễu cho nàng, hốc mắt Đường Miên ươn ướt, từng câu thơ của Tả Triều Chi khiến khóe mắt nàng đỏ bừng động lòng.
Một cánh cửa, bên trong bên ngoài, một đôi tình nhân, trong lòng nôn nóng muốn gặp đối phương, vội vã muốn kết thành một đôi, không bao giờ chia lìa nữa.
Tả Triều Chi lại bị thúc ép đọc thêm bài thơ nữa, cuối cùng cũng không nhịn nổi, nói với người tiếp đón, một chồng lì xì đỏ được đưa vào trong. Tả Triều Chi từ bỏ việc đả động đám ma ở cửa bằng văn chương, trực tiếp dùng tài lực hối lộ đám người từng trải tung hoành hậu cung nhiều năm.
Nhận được lì xì nặng trích, đám ma ma mới lui ra khỏi cửa.
Gần như chỉ trong một cái liếc mắt, Tả Triều Chi đã thấy được tân nương của mình, nói cách khác, cửa vừa mở ra, trừ Đường Miên ra, trong mắt hắn không có ai khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận