Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói xong, cô ta mỉm cười nhìn về phía Tạ U U: “U U, cậu còn nhớ không? Lúc đó chúng ta vẫn còn là bạn tốt, ở bên nhau thật sự rất vui vẻ.”

Tạ U U mím môi, sao cô lại không nhớ đến việc đó kia chứ.

Cô đã xếp hàng lâu như vậy chỉ bởi vì Dịch Trạm nói muốn ăn lẩu vào hôm sinh nhật của anh ta, lại phải là lẩu của nhà hàng kia.

Ai ngờ, thứ mà cô đợi được là anh ta và Hà Lang đang ồn ào đi tới, anh ta nói Hà Lang bị giáo viên phạt ngồi lại lớp chép bài nên mới đến trễ như vậy.

Có một số chuyện tuy không nói ra ngoài miệng, nhưng không phải là không để tâm. Đợi đến lúc cô học được cách nói ra, biểu đạt sự bất bình của mình rồi, thì giữa ba người đã là người dưng, không giải quyết được việc gì nữa.

Hà Lang hoài niệm lại những ký ức tươi đẹp lúc trước, tiếp tục nói: “À chồng ơi còn nữa, lúc UU U vừa mới bước vào giới giải trí, bị một tên mập chết tiệt ăn xén, em mắng cô ấy ngốc, một cô gái trong sáng đơn thuần như cô ấy lao vào giới giải trí làm cái gì, cô ấy nói không sao, đúng là ngốc quá thể đáng.”

Thẩm Phi Bạch đương nhiên nghe hiểu những lời này, Hà Lang đang dở trò châm ngòi ly gián, cố ý làm trò trước mặt mọi người, nói ra những chuyện đó để làm khó U U, khiến cô phải xấu mặt.

Tạ U U vô thức cắn môi, hồi tưởng về khoảng thời gian đen tối đó.

Tuy rằng Hà Lang đang cố ý thêm mắm dặm muối.

Hơn nữa cô ta còn đang chuẩn bị nhân cơ hội này gièm pha trước mặt Thẩm Phi Bạch càng nhiều càng tốt. Cô ta không tin một người đàn ông như thị trưởng Thẩm có thể nhẫn nhịn được những việc này.

Tuy rằng những tin tức bôi đen đó đã tràn lan trên mạng xã hội từ lâu, nhưng mấy năm nay đã chìm bớt phần nào. Cũng may cho cô đi theo được một người đàn ông như Thẩm Phi Bạch.

Nhưng những lời thốt ra từ miệng của một người “bạn học cũ” như cô ta, sẽ không giống như mấy tin lá cải đó nữa, tính chân thật rất cao, Thẩm Phi Bạch sẽ dễ tin hơn. Hà Lang tự cho là đúng bắt đầu suy tính.

Sau một lúc lâu Thẩm Phi Bạch không đáp lời, ngay khi Hà Lang còn muốn mở miệng nói chuyện gì đó thì anh bèn lên tiếng ngắt lời cô ta: “Nếu cô Hà đây thích nhớ lại chuyện xưa, thì chắc là nhớ rất nhiều chuyện trong quá khứ nhỉ. Ví dụ như chuyện ba cô lén lút bỏ ma túy vào hành lý của U U, khiến cho U U bị hải quan tra xét lúc xuất cảnh, tin tức nghệ sĩ tàng trữ sử dụng chất ma túy tràn lan trong giới.”

Cuối cùng Hà Lang cũng thay đổi sắc mặt, làm ra vẻ vô tội nói: “Tôi không biết thị trưởng đang nói cái gì, có phải anh hiểu lầm gì rồi đúng không, hay là U U nói gì đó với anh…”

Thẩm Phi Bạch gật đầu, rốt cuộc cũng nhìn thẳng vào cô ta, lạnh nhạt nói: “Chắc là vậy rồi, để tôi phái người đi điều tra xem sao, chẳng biết lại sao ông Hà lại dính đến ma túy.”

Hà Lang rốt cuộc cũng biết sợ, mồ hôi lạnh âm thầm tuôn trong lòng, dứt khoát ngậm miệng lại không nói thêm gì nữa, sợ bản thân nhất thời cậy mạnh hiếu thắng, rước thêm phiền phức cho ba mình nhà họ Hà.

Dịch Trạm không muốn giải vây giúp cô ta, ngược lại còn hất tay cô ta ra, lạnh nhạt giương mắt nhìn. Trước mặt Tạ U U mà anh ta dám hất tay cô ta ra, khiến cho cô ta cảm thấy vô cùng xấu hổ và tủi thân, trước đó cô ta còn giả vờ thân mật với Dịch Trạm nữa chứ.

Cô ta cố gắng cắn chặt môi, cảm giác mặt mũi mình mất sạch rồi.

Thẩm Phi Bạch tiếp tục nói:“Nếu đã nói đến đây rồi thì tôi cũng nói thẳng luôn, những gì mà cô và nhà họ Hà đã làm với U U trước đây, tôi sẽ không quan tâm nữa. Nhưng nếu cô còn vọng tưởng hãm hại người khác, thông đồng với nhà họ Hà, tạo ra mấy cái âm mưu quỷ kế nhắm vào U U thì đừng trách tôi không nương tay. Có một số việc, không có lần thứ nhất cũng chẳng có lần thứ hai. Tôi tin cô Hà đây là người thông minh, tôi cũng chẳng muốn nói nhiều làm gì, hiểu rồi chứ? Những việc này nên kết thúc tại đây thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận