Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người tán gẫu xong Lâm Thi Vũ mang theo nụ cười xoay người trở về.
Mộc Trạch Tê cầm đặc sản nhỏ, đột nhiên nói: “Lâm Thi Vũ thích cậu.”
Nghiêm Kỷ quay đầu, tỏ vẻ nghi hoặc, vì sao lại liên lụy đến Lâm Thi Vũ?
Mộc Trạch Tê lẳng lặng nói: “Nếu như một người vẫn luôn chăm sóc và quan tâm đến cậu, ở thời điểm khó khăn của cậu dẫn cậu vượt qua cửa ải khó khăn, trang bị cho cậu để dẫn cậu đi “đánh quái thăng cấp”. Người được đồng hành sẽ hình thành tình cảm ỷ lại, không ai có thể tránh được sự rung động.
Con người sẽ như vậy, càng không nơi nương tựa càng ỷ lại.
Vì vậy, tôi thích với anh ấy thì có gì sai? Chỉ có cậu được phép như vậy còn tôi thì không à?”
Nghiêm Kỷ bị nghẹn đến không nói nên lời.
Mộc Trạch Tê tiếp tục nói: “Không phải cậu không đối xử tốt với tôi, rất tận tâm. Nhưng tôi đã tỉnh lại trong vọng tưởng muốn trèo cao của mình. Tôi chỉ muốn có một mối quan hệ tình cảm mới và thuần khiết. ”
Nghiêm Kỷ bị nghẹn càng thêm buồn bực, như chạy trốn thất bại, mà quăng mũ cởi giáp.
Nghiêm Kỷ muốn bắt đầu lại từ đầu, nhưng bây giờ anh lại không có cửa với Mộc Trạch Tê.
Buổi tối sau khi tan học, Mộc Trạch Tê chạy trối chết khỏi Nghiêm Kỷ, rốt cục cũng có thể thả lỏng.
Vừa tắm xong, thì nhận được tin nhắn trả lời của Vu Luật.
“Vu Luật: Anh và em không thể chia xa, anh yêu em, Mộc Trạch Tê.”
Mặc dù lời nói có chút kỳ lạ, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.
Mộc Trạch Tê kinh ngạc che miệng lại, bầu không khí trầm trọng khi ở bên Nghiêm Kỷ lập tức biến mất, vừa cười vừa sợ. Đi vòng quanh phòng, ngạc nhiên và lo lắng.
Nghiêm Kỷ cầm điện thoại di động, ở nhà uống rượu giải sầu.
Người cô ấy yêu không phải anh, yêu mà không được, Nghiêm Kỷ xem như nếm được cái gì gọi là đau lòng đến chua xót.
Nhưng anh vốn không phải là loại người chờ đợi, cũng không phải người sẽ buông tha. Anh cũng đã thuyết phục bản thân. Vu Luật thì Vu Luật, không phải cô vẫn thích mình sao?
Nghiêm Kỷ nghĩ thông suốt, lại nghĩ đến rất nhiều thứ thú vị. Anh nhìn phản ứng vui mừng của Mộc Trạch Tê từ màn hình.
Một màn hình khác, phát sóng video hai người đã làm những chuyện xấu hổ.
Nghiêm Kỷ ngửa đầu lên với đôi mắt tràn đầy dục sắc, nhìn chằm chằm vào Mộc Trạch Tê bị mình đâm đến tràn đầy sắc xuân đang rên rỉ, anh đã cấm dục rất lâu, tay trượt về phía thắt lưng, lúc vui sướng thì yết hầu không ngừng lăn qua lăn lại.
Cuối cùng vẫn là mình là được rồi…
Cuối cùng cũng có một cuộc gọi video.
Mộc Trạch Tê có chút lo lắng và ngại ngùng, tay không ngừng gãi tóc, hy vọng có thể thể hiện khuôn mặt xinh đẹp nhất của mình.
Yêu cầu video gọi tới, trái tim của Mộc Trạch Tê cũng sắp nhảy ra, luống cuống tay chân nhấn trả lời.
“Mộc Trạch Tê.”
Mộc Trạch Tê vừa kết nối, giọng không giống nhưng lại bị giọng điệu quen thuộc dọa sợ. Giống như Nghiêm Kỷ đang gọi cô vậy.
Mộc Trạch Tê nhìn về phía Vu Luật bên kia video, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Vu Luật.”
Giống như những gì Mộc Trạch Tê cảm nhận. Hắn còn rất trẻ, đội mũ lưỡi trai màu đen, ánh đèn bên kia của hắn rất tối, tóc che khuất đôi mắt của hắn.
Trong ánh đèn mơ hồ, hàm dưới và yết hầu sắc bén lờ mờ nhìn thấy có thể chứng minh hắn là một cậu bé rất đẹp trai.
Mộc Trạch Tê nhất thời không nói lên lời, không biết phải nói cái, có chút lạnh lùng. Vu Luật cười cổ quái một tiếng, chủ động khơi mào đề tài.
Theo Vu Luật dẫn dắt, hai người dần dần nói chuyện với nhau. Không hiểu sao cô lại có cảm giác Vu Luật rất gần gũi, khiến trái tim của Mộc Trạch Tê cũng từ từ buông lỏng.
Nhưng… Mộc Trạch Tê rốt cuộc cũng biết cảm giác quen thuộc và xa lạ của Vu Luật đến từ đâu, thân hình của hắn có chút giống Nghiêm Kỷ…
Mộc Trạch Tê gần đây đều đắm chìm trong niềm vui yêu đương, buổi tối nghe điện thoại có thể lăn trên giường nhỏ của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận