Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ mua nhà xong thì lại chạy đến nhà cũ của nhà họ Mộc. Hoa màu trong sân vẫn còn, nhưng lá đã rụng đầy khắp sân nhà, trên mặt đất toàn là lá rụng.
Nghiêm Kỷ ngồi trên cái giếng trong sân, không ngừng hút thuốc, nhìn về phía phòng bếp ngoài trời.
Anh “không thu hoạch được gì” về vị trí của gia đình Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ biết Mộc Trạch Tê đã rời đi với Vương Đại Bằng, cũng biết rằng cô đã hẹn đăng ký kết hôn trước.
Vì để ngăn chặn kết cục cuối cùng Mộc Trạch Tê “bặt vô âm tín”, có thể nói Nghiêm Kỷ đã giăng mạng lưới giám sát ở khắp mọi nơi. Nhưng Mộc Trạch Tê vẫn biến mất! Thậm chí anh đã dùng quan hệ của nhà họ Nghiêm nhưng vẫn hoàn toàn không tra ra được gì cả!
Nhưng Nhà họ Nghiêm không chỉ có mối quan hệ ở mặt ngoài, người đứng đầu nhà họ Nghiêm, hồng quân Nghiêm Quốc Uy có ảnh hưởng rất lớn đến quân đội.
Lần này Nghiêm Kỷ ra nước ngoài, bị đánh mắng gì cũng được, đánh tàn nhẫn thế nào cũng được cả. Anh vẫn yêu cầu ông nội dùng sự ảnh hưởng của mình để tìm ra được Mộc Trạch Tê và nhà họ Mộc.
Mộc Trạch Tê nhẫn tâm mang theo đứa trẻ rồi tái giá với người khác, còn bỏ rơi anh mà chạy đi. Sắc mặt của Nghiêm Kỷ thâm trầm đến mức đáng sợ, tràn ngập sự hung ác.
“Mộc Trạch Tê, rõ ràng là cậu khiêu khích tôi trước! Chờ sau khi bắt được cậu rồi, tôi sẽ không mềm lòng với cậu nữa, cậu cũng không còn xứng với sự nhân nhượng của tôi nữa.”
Bác Trần không khỏi cảm thấy thương tiếc, từ sau khi ngất xỉu tỉnh dậy, cậu chủ đã trở nên cáu gắt hơn rất nhiều…

Mộc Trạch Tê đi theo một nhóm bà con họ hàng hái một ít ngô trên cánh đồng, thuận tiện trồng một số loại hoa màu.
Một người phụ nữ nói: “Tê Tê à! Cháu đi theo có sao không? Không phải học bài à?”
“Đúng đó! Còn mấy tháng nữa là thi lớn học rồi!”
Mộc Trạch Tê kéo sợi dây điều chỉnh chiếc mũ rơm, sau đó bắt đầu bẻ ngô, đáp lại: “Không sao đâu thím Hà, thím Vương! Cháu đã làm xong bài tập hôm nay rồi. Nhiều ngô như vậy, càng đông người thì làm càng nhanh ạ!”
Nhóm người bên cạnh phấn khích nói: “Được! Vậy chúng ta mau thu hoạch đi, vừa lúc luộc ngô đưa cho mấy người đang làm việc!”
Một nhóm họ hàng vừa trò chuyện vui vẻ vừa bẻ ngô. Họ thích nhất là trêu đùa chuyện khi nào Mộc Trạch Tê và Vương Đại Bằng có con. Mộc Trạch Tê không nói nên lời, vô cùng bất lực.
Quân khu ở đây khá đơn sơ, đều là những người họ hàng từng bước canh tác, trồng rau sạch, chăn nuôi gà vịt, nơi này giống như một ngôi làng nhỏ.
Quả nhiên, người dân lao động cả nước đến nơi nào cũng không thể không làm ruộng, nhất là với mảnh đất rộng lớn thế này.
Mộc Trạch Tê lau mồ hôi, nghỉ ngơi một lúc, nhìn bãi cỏ bao la xung quanh, còn có thể nhìn thấy những ngọn đồi phía xa. Thời gian đã trôi qua gần nửa năm.
Nếu tính theo thời gian, đứa trẻ sắp chào đời rồi, nhưng không có đứa trẻ nào cả. Khi Mộc Trạch Tê mới đến, lúc đó cô đang ‘mang thai’ nên không tham gia khai hoang đất đai, xung quanh cũng không có ai, khiến cô càng buồn hơn.
Vào đêm thứ ba khi đến đây, Mộc Trạch Tê đã thấy máu, lúc đó tưởng mình bị sảy thai nên lo lắng, buồn bã suýt khóc đến ngất xỉu.
Vương Đại Bằng lo lắng liền bế Mộc Trạch Tê chạy đến quân khu chính, lúc đó mọi người đều bị giật mình.
Nữ quân y trong quân khu kiểm tra, mỉm cười an ủi Mộc Trạch Tê là do cô đang trong kỳ kinh nguyệt mà thôi. Mộc Trạch Tê không thể tin được.
Sau đó, một loạt ảnh chụp CT và xét nghiệm đều xác nhận Mộc Trạch Tê không mang thai, chỉ là chu kỳ kinh nguyệt không đều, cộng thêm việc ngồi lâu nên tuần hoàn không thông suốt, cơ thể tích nước nên mập lên một chút.
Lúc ấy Mộc Trạch Tê mới biết được kết quả ở bệnh viện trước đó là không đúng.
Mộc Trạch Tê lúc vui lúc buồn, buồn vui khổ đau đều có, cô bụm mặt vừa khóc vừa cười.
Cô vui vì không đánh mất một đứa con, cũng hơi buồn vì cô không có con, số phận an bài nên không còn vướng bận nữa…
Nếu không có thai, đứa trẻ sẽ không phải sống một cuộc sống tiếc nuối và thiếu thốn tình cảm của bố ruột. Dù sao đó cũng là một chuyện tốt.
Mộc Trạch Tê cũng bình tĩnh lại, ngoài việc học, cô còn tham gia khai hoang, làm ruộng, hoặc phụ mọi người nấu một nồi cơm lớn.
Dù ban đầu Mộc Trạch Tê không “hòa nhập” lắm nhưng được cái dẻo miệng nên nhanh chóng được mọi người yêu mến và sống chan hòa với mọi người.
Sau khi mọi người xong việc, thu hoạch ngô, cơm cũng đã nấu rồi, nhờ chú Hà bọn họ đem gửi cho các thanh niên trẻ khỏe đang cùng bộ đội đào địa đạo.
Để đảm bảo an ninh và bảo mật, quân khu và khu vực người nhà cách xa nhau, họ cần phải đi xe tải, đi và về mất nửa tiếng.
Vì Mộc Trạch Tê còn phải học hành, vả lại tay chân cô nhanh nhẹn nên ở lại làm công việc hậu cần.
Mộc Trạch Tê đang hóng gió và uống nước ngô mát lạnh. Cô lờ mờ nghe thấy hai người thím từ quân khu trở về nói chuyện với nhau rằng có một anh chàng đặc biệt đẹp trai mới gia nhập bộ đội, anh ta khá lạnh lùng và nói đang tìm người.
Thím 1 thở dài: “Đẹp trai lắm! Không biết là của đội nào”.
Thím 2: “Không phải xuất thân từ quân đội đâu, dáng vẻ quý phái da trắng như thế nhìn giống một cậu chủ nhà giàu hơn!”
Mộc Trạch Tê muốn học bài, cô đứng dậy mang theo một rổ ngô về phòng, không nghe thấy những lời nói phía sau nữa.
Buổi tối, Mộc Trạch Tê làm xong bài tập, vươn vai duỗi eo chuẩn bị tắm rửa để đi ngủ sớm. Bởi vì anh Đại Bằng đi làm nhiệm vụ ba ngày sau mới về nên Mộc Trạch Tê đóng cửa sớm.
Mộc Trạch Tê mở nước vòi hoa sen, ngửa đầu tắm dưới làn nước, cô cảm thấy rất thoải mái, hôm nay cũng là một ngày mãn nguyện.
Dòng nước lướt qua khuôn mặt quyến rũ trượt xuống dáng người yêu kiều, thân hình trắng nõn của cô ẩn hiện trong hơi nước dày đặc, nửa che nửa hở vô cùng quyến rũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận