Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Viễn Chu mỉm cười, cảm ơn đối phươռg rồi sải bước về phía Thời Di.
“Thời, Thời Di.” Anh ấy đứng trước mặt cô, đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ, vừa mới nãy bạn quá, anh ấy thậm chí còn không chú ý đến việc mình có chải tóc hay không, nếu tóc rối bù sẽ có chút xấu hổ “Cô đến tìm Bác sĩ Thời à?”
Thời Di ngước mắt lên, mỉm cười khi nhìn thấy anh ấy “Là Bác sĩ Viễn à, đã lâu không gặp.” Cô trả lời “Hôm nay thời tiết đẹp, tôi hẹn chú đi uống cà phê. Nếu bác sĩ Viễn không ngại, chúng ta cùng đi đi.”
Cô quả thực vẫn tɾong sáng vui vẻ như lần đầu gặp nhau, yết hầu của Viễn Chu hơi nhấp nhô, khi anh ấy đang định nói gì đó thì bóng dáng của Thời Dung tình cờ từ phía sau đi tới.
“Bác sĩ Viễn?” Thời Dung khó hiểu “Sao cậu lại ở đây?”
Vừa nhìn thấy Thời Dung, Thời Di lập tức đứng dậy, đi tới bên cạn♄ anh hai bước, trìu mến giơ tay lên “Chú út.”
Thời Dung nói “ừm” và để cô đưa tay vào.
Viễn Chu biết hai người là chú cháu, cũng luôn biết quan hệ của bọn họ rấtthân thiết, nhưng khi anh ấy thật sự nhìn thấy bọn họ nắm tay nhau, đột nhiên cảm thấy có gì đó kỳ lạ, không nhất quán.
Cử chỉ của họ quá thân mật, vượt xa sự thân mật thông thường giữa chú cháu, nó giống cử chỉ tuyên bố chủ quyền hơn.
“Tôi vừa nhìn thấy Thời Di, tôi đoán cô ấy đến gặp anh.” Viễn Chu nói.
Thời Dung gật đầu “Chúng ta muốn đi uống cà phê.”
“Đi cùng không?” Thời Di dựa vào Thời Dung hỏi Viễn Chụ
Tuy rằng là câu mời, nhưng mối quan hệ giữa Thời Dung và Thời Di tựa hồ không có khả năng để người khác can thiệp vào, anh ấy dừng lại, cuối cùng lắc đầu từ chối “Tôi còn có việc phải làm, hai người cứ đi đi.”
Viễn Chu xoay người rời đi, vừa bước lên cầu thang, anh ấy đã quay đầu nhìn bọn họ.
Thời Di ngẩng đầu nói chuyện với Thời Dung, khóe mắt cong lên, đôi môi nhỏ nhắn đáng yêu hơi nhếch, tɾong đôi mắt phượng đó dường như có vô số ngôi sao. Thời Dung cúi đầu, yên lặng nghe cô nói.
Nếu không phải bọn họ có cùng một đôi mắt, không thể nghi ngờ chính là chú cháu, Viễn Chu không khỏi tự hỏi giữa họ có bí mật gì mà mình không biết hay không.
Y tá nhìn thấy anh ấy có chút kinh ngạc “Bác sĩ Viễn sao lại về rồi? Tôi tưởng phải ít nhất một giờ nữa mới có thể gặp được anh.”
Viễn Chu cười khổ, nhận lấy văn kiện đối phươռg đưa tới “Thất bại.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận