Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đoan Tĩnh lấy son về đưa cho Hoàng đế xem, thuận tiện nói chuyện xảy ra hôm nay cho Hoàng đế nghe.
“Đều tại ngài, mỗi lần làm đều để lại nhiều dấu vết như vậy, mãi mà không mờ đi. Cũng may người phát hiện là Xuân Thiên và Tứ công chúa, nếu để người khác phát hiện được, chẳng phải rất phiền toái sao?” Đoan Tĩnh bất đắc dĩ chất vấn.
“Phát hiện rồi thì thôi.” Hoàng đế không chút để bụng hai nữ tử không nhấc lên nổi sóng gió gì phát hiện chuyện xấu của hắn.
Hoàng đế không hề để bụng với hai nữ tử không tạo nên sóng gió gì.
Hẳn hứng thú dùng đầu ngón tay chấm chút son quẹt lên môi Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh tức giận trốn tránh, “Gần đây ngài càng lúc càng bất cẩn, không thể cứ như vậy được.”
Ánh mắt Hoàng đế trầm xuống, trả lời cho có lệ, “Được rồi được rồi, ta biết rồi, lần sau sẽ chú ý hơn. Ngoan, đừng nhúc nhích, bằng không sẽ làm hư hũ son này.”
Đoan Tĩnh không còn cách nào khác chỉ có thể nhắm mắt lại nằm im trên giường, để hắn quẹt son lên môi mình.
Lớp son đỏ hồng bao phủ cánh môi mềm mại khiến chúng trông càng đầy đặn và quyến rũ hơn.
Lông mi Đoan Tĩnh cong vút như cánh hoa run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, dung mạo tinh xảo tuyệt diễm. Mỹ nhân độc nhất vô nhị trên thế gian lại bị Hoàng đế chiếm hữu, khiến lòng hắn dâng lên tham vọng của một vị Hoàng đế cùng với sự bễ nghễ khi nắm giữ được mọi thứ, cảm giác phấn khích này giống như khi đứng trước đan bệ* tiếp nhận vạn người quỳ lạy và sùng bái.
Đan bệ: bậc thềm trong cung điện.
Dục hỏa trong mắt hắn xao động, ngay sau đó hắn rướn người hung hăng hôn lên môi Đoan Tĩnh, lớp son vừa mới được quẹt lên không bao lâu đã lập tức bị nhòe.
Đôi môi anh đào của Đoan Tĩnh sưng nhẹ, còn diễm lệ hơn cả bôi son.
Nàng nắm lấy góc áo của Hoàng đế nói về bữa tối, thuận miệng đề nghị, “Bình hoa mai năm ngoái chúng ta ủ bây giờ hẳn là có thể đào lên được rồi, hôm nay ngài có muốn nếm thử không?”
Hoàng đế cười khẽ, “Muốn uống như vậy?”
Đoan Tĩnh gật đầu đáp, “Nếm thử một chút, một chút thôi.” Đoan Tĩnh đan hai tay lại khẩn cần.
“… Được.” Hoàng đế xoay tròn hai mắt, bàn tay vung lên, đồng ý với Đoan Tĩnh, “Có điều nàng chỉ có thể uống nhiều nhất ba ly thôi.”
Đoan Tĩnh ngoan ngoãn gật đầu.
Hoàng hôn, rượu hoa mai, tiệc hoa đào.
Hai người ngồi đối diện trước bàn đá, hoa đào nở rộ khắp nơi, một cơn gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa đào thi nhau bay phấp phới, giống như một cơn mưa hoa đào, dưới mặt đất hoa đào cũng trải dày một lớp.
Đoan Tĩnh gạt cánh hoa rơi trên bả vai Hoàng đế xuống, “Uống rượu thì cứ uống, sao phải đến đây dùng bữa xem hoa rơi chứ?”
Một cánh hoa đào trôi bồng bềnh trong chén rượu màu hổ phách nhạt.
Hoàng đế vừa thưởng thức rượu, vừa nói, “Đào chỉ yêu yêu, chước chước kỳ hoa. Chi tử vu quy, nghi kỳ thất gia*. Sao có thể bỏ lỡ cảnh đẹp thế này được chứ?”
(*) Dịch nghĩa: Cây đào tơ xinh tươi, Hoa nhiều rậm. Nàng ấy đi lấy chồng, Thì ắt thuận hoà êm ấm cảnh gia đình.
Hoàng đế ngẩng đầu uống cạn ly rượu, hai mắt sáng ngời nhìn Đoan Tĩnh, làm bộ lơ đãng thuận miệng hỏi, “Kiểu Nhi, hoa đào vừa nở, vậy nàng, có bằng lòng gả cho ta không?”
Động tác của Đoan Tĩnh khựng lại, nàng nắm chặt chén rượu không biết nên nói gì chỉ biết im lặng uống cạn. Rượu hoa mai còn thơm hơn cả rượu mơ, vị chua nhẹ khiến hơi thở của nàng cũng có mùi hoa mai.
Một khoảng trầm lặng, Hoàng đế uống hơn phân nửa chum rượu.
“.. Uống ít thôi.” Đoan Tĩnh múc một chén canh hoa đào đẩy đến trước mặt hắn.
Đôi mắt Hoàng đế trầm xuống, “Ta không say.”
Ngụ ý là hắn đang nghiêm túc.
Bài thơ là bài thơ được sáng tác trong thời kỳ Tiên Tần*, là thánh ca rước dâu, là lời chúc phúc với thiếu nữ xuất giá.
Thời kỳ Tiên Tần: tức đời Tần trở về trước, chỉ giai đoạn lịch sử từ năm 221 trước công nguyên khi triều Tần thống nhất thiên hạ trở về trước.
Sao nàng và Hoàng đế có thể dùng bài thơ này được?
Hoàng đế siết chặt chén rượu, ánh mắt sâu thăm, hắn nhìn Đoan Tĩnh một lát rồi cười nói, “Ta thật sự không say, Kiểu Nhi có thể kiểm tra thử.”
Dứt lời hắn kéo tay Đoan Tĩnh ấn vào giữa hai chân hắn.
“Nàng xem, nó cũng đang nói, lời của ta là thật.”
Hoàng đế không say, chút rượu hoa mai này lại khiến cả người hắn trở nên khô nóng.
Cách một lớp quần áo cũng có thể cảm nhận được vật phồng lên giữa háng hắn, Đoan Tĩnh rụt tay lại, trầm mặc uống cạn ly nữa.
“Kiểu Nhi..” Hoàng đế nỉ non.
“Sao?”
“Muốn nàng.” Giọng nói của hắn trầm thấp, khàn nhẹ.
Đoan Tĩnh nhìn ánh mắt sâu thẳm của Hoàng đế, ngửa đầu uống cạn ly rượu hoa mai cuối cùng, khuôn mặt ửng hồng vì say.
Nàng ung dung thong thả đứng dậy, chui vào giữa hai chân hắn.
Ngón tay nhẹ nhàng nới lỏng hạ y, côn thịt thô dài lập tức nhảy ra, đập thẳng vào mặt nàng.
Đoan Tĩnh nghiêng đầu tránh né cây gậy nóng bỏng này, sau đó tay ngọc nhẹ nàng nắm lấy long căn Hoàng đế vuốt ve xoa nắn, sau khi sục vài cái thì hé miệng, ngậm lấy long đầu.
Hoàng đế ngồi ngay ngắn trước bàn đá, mắt phượng híp lại, bàn tay siết chặt chén rượu đến trắng bệch.
Đoan Tĩnh liếm mút côn thịt của Hoàng đế, lòng bàn tay xoay vòng quanh thân gậy, thỉnh thoảng còn an ủi hai trứng cô đơn bên dưới.
Ở chung với Hoàng đế một năm, Đoan Tĩnh đã rất quen thuộc với chuyện thỏa mãn dục vọng của hắn.
Đoan Tĩnh dùng đầu lưỡi mát xa quy đầu Hoàng đế, hắn sướng đến mức liên tục hít vào.
Một lúc lâu sau, Đoan Tĩnh mệt đến thở không ra hơi, mà Hoàng đế vẫn không có dấu hiệu muốn phóng thích.
Đoan Tĩnh bất đắc dĩ chỉ đành uốn éo chui ra khỏi háng hắn như một mỹ nhân xà xinh đẹp, nàng ngồi lên hông hắn, cưỡi lên thân gậy, eo dựa vào bàn đá phía sau.
Tay cởi vạt áo ra, y phục chậm rãi trượt từ bả vai xuống dưới.
Thân thể trắng như tuyệt từ từ lộ ra trước mắt Hoàng đế.
Đoan Tĩnh không nhấc cánh tay lên, y phục được cởi ra, dưới tác động của trọng lực chầm chậm trượt qua từng đường cong trên thân thể nàng, uốn lượn dừng ở bên hông.
Nàng chậm rãi cởi y phục bên dưới, tay ngọc vuốt ve ngực Hoàng đế, hạ người từ từ ngồi lên côn thịt của hắn. Hoa dịch bên dưới đã trào ra từ lúc nào không hay, long đầu thong thả căng hoa huyệt của nàng ra, tiến vào sâu bên trong.
Cảm giác ma xát khiến Đoan Tĩnh nhịn không được run rẩy, cuối cùng nàng nuốt toàn bộ gậy thịt vào, cưỡi trên hông Hoàng đế.
“Ư…..” Đoan Tĩnh chậm rãi phập phồng.
Mị thịt bên trong tiểu huyệt ngậm chặt lấy thân gậy của Hoàng đế, nhẹ nhàng cọ xát.
Hai mắt Hoàng đế đỏ bừng, bàn tay to lớn đỡ phía sau eo Đoan Tĩnh, giúp nàng nhấp dễ hơn.
Hoa dịch không ngừng tràn ra ngoài, tay Đoan Tĩnh đặt lên bả vai Hoàng đế mượn lực, miệng nhỏ giọng rên rỉ.
Hoa đào bay lả tả, rơi đầy đất.
“Òm ор òm ọp” Nơi hai bộ phận riêng tư cọ xát không ngừng truyền đến tiếng kêu dâm mĩ, miệng anh đào ghé vào ngực Hoàng đế liên tục thở dốc.
“Kiểu Nhi, mau di chuyển đi.” Giọng nói của Hoàng đế trầm thấp, tay vỗ mông Đoan Tĩnh thúc giục.
Mắt hạnh Đoan Tĩnh ngước lên, bàn tay không xương vòng quanh cổ Hoàng đế, “Mệt mỏi quá, Hoàng A Mã di chuyển đi…”
Hoàng đế nghe vậy, ánh mắt tối sầm, ngay sau đó hắn đẩy Đoan Tĩnh ra phía sau, dùng một tay nhấc eo nàng lên, để đùi ngọc của nàng quặp quanh hông hắn, sau đó để nàng ngả người xuống bàn đá, ôm chặt eo nàng, thúc hông di chuyển.
Sức lực của Hoàng đế mạnh mẽ hơn Đoan Tĩnh nhiều.
Khác hẳn với động tác di chuyển nhẹ nhàng của Đoan Tĩnh, hắn như một con Thao Thiết* tham ăn không ngừng thâm nhập, không ngừng hảy hông điên cuồng va chạm trong thân thể Đoan Tĩnh.
Thao Thiết: là đứa con thứ năm của rồng. Có đôi mắt to, miệng rộng, dáng vẻ kỳ lạ. Linh vật này tham ăn vô độ. Vì vậy, được đúc trên các đồ dùng trong ăn uống như ngụ ý nhắc nhở người ăn đừng háo ăn mà trở nên bất lịch sự. Hình minh họa bên dưới
Côn thịt điên cuồng va chạm với hoa huyệt của Đoan Tĩnh, liên tục vang lên những tiếng “phụt phụt” khiến người khác nghe mà thấy thẹn.
Những sợi tóc bay tán loạn trong quá trình xóc nảy, một cây trâm cài tóc hình con bướm kêu leng keng, tuột khỏi mái tóc,cuối cùng rơi vào giữa đống hoa đào dưới đất.
Động tác thâm nhập đưa đẩy của Hoàng đế càng lúc càng kịch liệt, ly rượu trên bàn đều bị rung lắc đến ngả nghiêng, ly rượu chạm vào bàn đá vang lên những tiếng thanh thúy, những tiếng leng keng giòn giã trong cơn mưa hoa đào đầy trời, như đang tấu nên một bản nhạc rực cháy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận