Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi nghiêm mặt, quay đầu híp mắt nhìn hai người đàn ông thô tục đang cầm chai bia trong tay kia, lạnh lùng nói: “Chúng tôi hiện tại không rảnh, đừng có tới quấy rầy, cút!”

Hai người đàn ông kia không nghĩ tới “người đẹp” sẽ trở mặt, hơn nữa lại còn dùng một khí thế vô cùng áp bức tới cảnh cáo bọn họ, cho nên hai kẻ sợ phiền phức liền sáng suốt lựa chọn cách xa chúng tôi.

Coi như đã giải quyết xong hai con ruồi, quay lại quan tâm đến Lưu Tĩnh, tôi phát hiện cô nàng này thế mà đã âm thầm giết chết năm chai bia rồi, giờ phút này đang định xử lí đến chai thứ sáu, đáng quý chính là, ánh mắt của cô nàng vẫn còn rất sáng, một chút men say cũng không có.

Thật là nhìn người không nên nhìn vẻ mặt a, cô nàng này hóa ra lại là một kẻ có tửu lượng cao thâm không thể khinh thường.

Thấy tôi “rảnh rỗi” ngồi bên, Lưu Tĩnh buông chai rượu trong tay xuống, vẻ mặt đáng thương nhìn tôi hỏi: “Chị Anh, chị nói xem Hà Dịch có thật sự thích em hay không?”

Gì cơ? Mặc dù tôi đã nghi ngờ là chuyện liên quan đến Hà Dịch, nhưng thật không ngờ lại là chuyện thế này.

“Làm sao có thể chứ, cả con mắt trái thêm con mắt phải của chị, cả hai đều nhìn ra Hà Dịch rất thích, không, hẳn là rất yêu mới đúng, nếu như hai mắt của chị còn chưa đủ dùng, vậy thì tính thêm cả ‘bốn mắt’ của Hàn Lỗi làm chứng nữa đi.” Tôi tỉnh táo gạt bỏ cảm giác bất an của cô ấy. “Nhưng mà, vì sao em lại cảm thấy Hà Dịch không thích mình chứ?”

“Bởi vì anh ấy không hề ôm em a, ách, chính là cái kiểu ôm giữa hai người yêu nhau ở trên giường ấy…” Lưu Tĩnh sợ tôi không nghĩ ra, thậm chí còn khả ái giải thích thêm nữa.

Nguyên lai là oán trách Hà Dịch không chủ động cùng cô ấy lên giường a.

“Mặc dù chúng em bây giờ vẫn phân phòng ngủ, vốn dĩ lúc đầu anh ấy còn thường xuyên hôn em, nhưng bây giờ chẳng những không hề hôn em, ngược lại còn lẩn tránh em nữa, chị nói xem, anh ấy có thể có cô gái khác bên ngoài hay không…” Lưu Tĩnh suy đoán lung tung.

“Không thể nào! Không thể nào!” Tôi một tay uống bia một tay xua lia lịa cắt đứt “vọng tưởng” của Lưu Tĩnh, lấy tình cảm sâu đậm của Hà Dịch đối với Lưu Tĩnh, làm sao có thể có cô gái khác bên ngoài được chứ.

Theo như tôi đoán thì…

“Vậy chị nói xem anh ấy vì sao lại không ôm em a? Một loại ôm mà nam nữ yêu nhau hay dùng, ừm, là thân thể tiếp xúc ấy?” Lưu Tĩnh đỏ mặt nói.

“Ừm…Có lẽ là cậu ta không phải không muốn ôm mà là không biết làm thế nào, hoặc không dám ôm thì sao?” Thấy vẻ mặt mờ mịt của Lưu Tĩnh, tôi hảo tâm nhắc nhở, “Tiểu thư à, Hà Dịch nhà em là người như thế nào chứ, thanh niên trai tráng, làm sao có thể không có cảm giác đối với em đâu. Cho nên chị nghĩ có lẽ cậu ta xấu hổ mà thôi, nhưng mà không có chuyện gì, thân là phụ nữ thế kỷ hai mươi mốt, em chủ động một chút là được rồi!”

Cho nên, tôi đem toàn bộ thủ đoạn hấp dẫn Hàn Lỗi nhưng cuối cùng cay đắng thất bại ngày xưa ra truyền thụ hết cho Lưu Tĩnh, thật lòng hy vọng cô ấy có thể hấp dẫn Hà Dịch thành công!

Nhưng mà, tại sao cuối cùng kẻ trả tiền bia lại là tôi a?

=.=|||

Mấy ngày sau đó, qua xem xét vẻ mặt của Hà Dịch, có vẻ như mấy thủ đoạn hấp dẫn nho nhỏ mà tôi truyền thụ cho Lưu Tĩnh hôm ấy đã phản hiệu quả rồi.

Bởi vì bộ dáng Hà Dịch bây giờ khốn khổ lại có chút ngu ngốc không ngộ ra được cái gì, nên xem ra mấy thủ đoạn kia của tôi có vẻ thật sự có vấn đề a, nếu không làm sao mà dùng đến lần thứ hai vẫn thất bại chứ!

Cho nên, vì hạnh phúc của Lưu Tĩnh, tôi mạo hiểm gió lạnh lên sân thượng giúp cô ấy một lần nữa định ra kế hoạch hấp dẫn khác, không ngờ lại đụng phải Tần Hạo.

Tôi nghênh ngang, quang minh chính đại tiêu sái đi đến bên người Tần Hạo, phát hiện anh ta không phải đang ngẩn người, căn bản là bị thôi miên nha, hơn nữa còn lầm bầm lầu bầu nói những lời vô nghĩa nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận