Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chi Đạo không hiểu: Không phải Minh Bạch nên ra vẻ lạnh nhạt, không quan tâm gì hết, tiêu sái như thể đây chỉ là “việc không quan trọng trong đời” sao? Tại sao anh lại cố chấp với chuyện này đến vậy? Chẳng lẽ anh thực sự thích cô đến như vậy? Hay chỉ là do cảm giác không cam lòng tác quái?
Bụng đã bảo dạ đừng đi theo anh! Nhưng chút cảm xúc không cam lòng còn sót lại lại thúc giục Chi Đạo, lấy lí do chỉ là tới nhìn một cái thôi, một cái thôi. Vì thế, Chi Đạo lại đi theo.
Chi Đạo không muốn bị Minh Bạch xem thường, lòng tự trọng cũng không cho phép cô chấp nhận sự thương hại của anh. Xét đến tương lai lâu dài, Chi Đạo cũng không xác định người mình ở bên trọn đời liệu có phải là Minh Bạch hay không, sự nghi ngờ của cô với tình yêu đang dần biến cô trở thành ác quỷ, chỉ muốn đẩy anh ra càng ngày càng xa.
Chi Đạo tình nguyện để bản thân chìm nghỉm trong vũng bùn cũng không muốn để Minh Bạch vớt mình lên, dù sao anh cũng không vớt được.
Cầu xin anh rời xa cô. Anh cứ thoải mái tương thân tương ái với em gái của anh, như vậy không tốt sao?! Chi Đạo không thích nhìn thấy cảnh đó, cho nên mới rời đi một cách vô tình lạnh nhạt như vậy. Nhưng từng dây thần kinh trong đầu vẫn điên cuồng tức giận. Cái tính khẩu thị tâm phi (1) của cô lại đang tác quái, không ngừng bắt cô nói rằng chính mình không thèm để ý, nói cô căn bản không để bụng.
(1): Khẩu thị tâm phi: Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Ghen ghét và phiền muộn khiến cô biến thành người xấu, lời nói càng ngày càng nặng nề, càng như dao sắc: “Em thật sự không thích anh.”
Minh Bạch thật vất vả mới lấy lại được hơi thở lại bị một câu của cô thít chặt cổ.
Đôi mắt thiếu niên trừng lớn, khoé mắt như sắp nứt ra: “Không thích?”
“Không thích.”
“Vì sao?”
Chi Đạo nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh muốn nghe lý do gì? Chán ngấy rồi, phiền phức, chán ghét hay mệt mỏi?”
“Minh Bạch, vốn dĩ em không có ý định yêu đương với anh. Nếu không phải bởi vì lần đó say rượu… Có lẽ là bởi vì lần đầu tiên đã cho anh. Anh cũng biết đấy, con gái đối với người con trai cùng mình lần đầu tiên, cho dù có thích hay không đều sẽ nảy sinh loại tâm tư này. Cho nên, đề nghị chia tay thật sự không phải do em nhất thời hứng khởi, mà em đã suy nghĩ thật lâu. Em nghĩ, có lẽ là do em thật sự không thích anh đến vậy, cho nên mới không níu kéo anh. Từ khi bắt đầu yêu đương tới nay, em thật sự cảm thấy rất mệt mỏi. Người nhà biết chuyện cũng tạo áp lực cho em, thú thật, em không muốn chống đối người mẹ đã nuôi dưỡng em mười mấy năm, mẹ đã nói không được thì nhất định có đạo lý của mẹ. Hơn nữa, em cũng thật sự không thể thi đỗ Bắc Đại, đến khi anh vào Bắc Đại sẽ gặp được rất nhiều nữ sinh còn tốt hơn em. Vậy nên anh đừng lãng phí thời gian ở trên người em nữa. Anh có con đường riêng của anh, em không thể đi cùng anh, anh cũng không cần tự hủy hoại tương lai của mình để đi cùng em. Mỗi một cuộc tình đều cần phải trải qua nhiều sóng gió để rèn luyện cho đôi bên phù hợp với nhau, chúng ta chỉ không may không thể vượt qua sóng gió mà thôi.”
Những gì Chi Đạo nói đều là sự thật, nhưng cô cũng che giấu một phần. Chi Đạo không muốn để Minh Bạch biết chân tướng thảm hại kia.
Trời đất u ám khiến tâm trạng mọi người càng nặng nề khó chịu, Minh Bạch ra sức khắc chế cảm xúc cuồn cuộn trong đáy lòng, hai tròng mắt là một mảnh đen kịt.
“Chỉ bởi vì… Anh lấy đi lần đầu tiên của em?”
Chi Đạo không muốn tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa, cô thở dài: “Minh Bạch, anh thực sự rất tốt. Sau này cũng sẽ càng tốt hơn. Con gái trên đời này có hàng ngàn hàng vạn người, có vô số người tốt hơn em, không có em, anh sẽ càng hạnh phúc hơn.”
Logic rõ ràng, phân tích mạch lạc, thậm chí Chi Đạo còn suy xét chu toàn cho Minh Bạch, có thể nói là đã dùng hết lời hay ý đẹp, phân tích đủ lợi đủ hại. Cho anh đủ mặt mũi.
Nhưng Minh Bạch chỉ cảm thấy ruột bị móc ra, rồi bị một con dao cắt từng nhát một, cho đến khi nát nhừ.
Thiếu niên cúi đầu, lấy cốc trà sữa từ trong túi ra đưa cho cô. Đầu ngón tay trắng như ngọc vẫn còn có lưu lại hương thơm ngọt ngào.
“Cốc trà sữa pudding kia nhân viên không thể pha chế phù hợp với khẩu vị của em. Đây là cốc anh tự mình làm, đã giúp em đổi thành trân châu đen mà em thích nhất, anh còn cho thêm rất nhiều khoai viên. Thời tiết mùa hè nóng bức, anh cũng đã cho thêm đá, chỉnh lượng đường vừa vặn. Anh đã thử qua rồi.”
Minh Bạch lại tiến gần thêm một chút: “Chi Đạo, em uống thử đi?”
“Nếu hương vị vẫn không ổn thì để anh đi điều chỉnh lại.”
Đồ khốn kiếp.
Minh Bạch không biết sau khi kỳ thi lớn học kết thúc, cô sẽ vĩnh viễn không thể gặp lại anh, sau này hai người sẽ cách xa nhau ngàn dặm. Thậm chí, Chi Đạo còn phải trải qua một thời gian khổ cực, có lẽ lúc đó, đến ly trà sữa cô cũng không mua nổi.
Sau này … Minh Bạch cũng cẩn thận pha chế trà sữa cho người con gái mà anh thích trong tương lai sao?
Đồ khốn kiếp.
Đã nói đừng đi theo cô. Chi Đạo không muốn mỗi lần nhìn thấy anh lại nghĩ đến tương lai của anh và cô chỉ có thể là hai đường thẳng song song. Mỗi một lần nhìn thấy anh là Chi Đạo lại nghĩ đến sau này sẽ không còn được trải qua những ngày tháng tốt đẹp như hiện tại. Mỗi lần như vậy, Chi Đạo thấy thật phiền.
Cơn bực bội bắt đầu lan ra khắp người.
Chi Đạo vội vàng móc từ túi quần ra một điếu thuốc và cái bật lửa, đôi tay run rẩy định cúi đầu bật bật lửa.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Minh Bạch càng thấy khó tin, thẳng tay đoạt lấy những thứ đó, giọng nói cũng cao hơn, híp mắt nhìn cô.
“Em nói thứ này là mua cho ba em mà?!”
Chi Đạo nắm lấy cổ tay trái của anh, đoạt lại điếu thuốc: “Trả cho em.”
Minh Bạch siết chặt điếu thuốc, tuyệt đối không để cô cướp lại, cũng không đáp lời cô, duy trì sự trầm mặc. Chỉ có ánh mắt như gim chặt trên khuôn mặt thiếu nữ.
Ánh mắt của Minh Bạch khiến Chi Đạo càng cảm thấy phiền muộn hơn: “Em bảo anh trả lại cho em!”
“Hút thuốc không tốt…” Minh Bạch càng siết chặt hơn, dùng giọng nói dịu dàng khuyên nhủ cô.
“Anh đừng quản em.”
Chi Đạo dùng sức bẻ từng ngón tay trái của thiếu niên ra, muốn cướp lại đồ từ trong tay anh. Chỉ là Minh Bạch nắm quá chặt, Chi Đạo dùng móng tay cào lên tay anh, vết cào rỉ ra tơ máu Minh Bạch cũng không buông tay. Thái độ cường ngạnh của Minh Bạch càng khiến Chi Đạo bực bội nhiều hơn, bực bội đến mức khiến cô không thèm để ý gì nữa mà cao giọng quát.
“Anh trả lại cho em! Anh dựa vào cái gì mà đòi lấy nó đi!”
Minh Bạch đột nhiên ném điếu thuốc ra xa, giọng điệu lạnh như băng: “Muốn thì em tự đi nhặt.”
Chi Đạo liếc mắt nhìn anh, lập tức chạy tới nhặt điếu thuốc lên, bỏ lại trong túi rồi xoay người đi trước, bỏ ảnh ở lại. Minh Bạch vội chạy chậm đi theo phía sau cô, kéo cổ áo cô.
“Có phải gần đây xảy ra chuyện gì không?”
Trái tim Chi Đạo càng chua xót, cô lập tức dùng sức đánh bay tay anh, trầm giọng lạnh lùng: “Anh đừng đi theo em nữa.”
Cầu xin anh. Đừng quan tâm đến em nữa
Anh không cứu được em.
Minh Bạch thấy cô dầu muối đều không ăn, đột nhiên trầm giọng: “Em không biết hút thuốc sẽ gây ra ung thư sao?! Chẳng lẽ em muốn sau này mình chết thế nào cũng không biết!”
“Em con mẹ nó muốn chết thì chết! Em đã bảo anh đừng đi theo em! Có phải anh nghe không hiểu tiếng người hay không?!” Chi Đạo đột nhiên xoay người, đoạt lấy cốc trà sữa trên tay phải của Minh Bạch, dùng sức quăng nó vào trước ngực thiếu niên, âm giọng gần như vỡ vụn: “Tôi bảo anh cút! Anh con mẹ nó đi mà tặng trà sữa cho người khác đi!”
“Cút!” Chi Đạo không kìm được tiếng khóc nức nở.
Lồng ngực thiếu nữ run rẩy kịch liệt, cánh tay ném cốc trà sữa lên người anh giống như đã bị mất hết sức lực, đáng thương rũ xuống.
Bộ đồng phục màu trắng của Minh Bạch đã ướt sũng một vùng. Chiếc áo trắng sạch sẽ lập tức bị nhuốm bẩn bởi vệt sữa nâu nâu và những hạt trân châu đen xì lì lợm. Cốc trà sữa rơi xuống giày thiếu niên, Minh Bạch lúc này vô cùng chật vật nhưng anh hoàn toàn không thể hiện ra chút phẫn nộ nào. Anh chỉ dùng tay áo, nhẹ nhàng lau đi vết sữa bắn tung tóe trên mặt, lông mi chậm rãi rũ xuống, ngón tay lại theo thói quen ma sát vết sẹo trên ngón giữa.
Không ai biết trong lòng anh đang có một cơn mưa dầm kéo dài.
“Chi Đạo, em tình nguyện uống trà sữa mà cậu ta mua cũng không muốn uống cái mà anh làm sao? Em thật sự … không thích anh đến vậy sao?”
Cái đầu nhỏ của Chi Đạo chậm chạp rũ xuống.
“Người khác mà em nói chính là người mà anh đang dạy gia sư, trước đó anh đã nói với em rồi. Tiệm trà sữa anh đến làm thêm cũng là do con bé đề cử. Anh và con bé không có mối quan hệ khác.”
Minh Bạch nói: “Anh chỉ muốn kiếm tiền.”
“Sau đó thì sao?” Đôi mắt Chi Đạo đột nhiên đỏ lên.
“Cưới em.”
Minh Bạch nghiêm túc nhìn chằm chằm vào cô, giống như một chú chó bị vứt bỏ.
“Anh muốn kết hôn với em.”
Đáp lại Minh Bạch chỉ có sự trầm mặc vô tận của Chi Đạo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận