Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 131
Vu Chính ngồi ở ghế phó lái, quay đầu nhìn thật sâu vào Từ Hành Anh, sau đó lại quay đầu nhìn con đường phía trước, giọng điệu có chút trầm thấp “Tôi là người từ trên núi xuống, tuổi còn trẻ không hiểu chuyện nên nợ nần rấtnhiều, chính chủ tịch đã cứu tôi khỏi tay chủ nợ, cho tôi cơ hội làm việc và chỗ ở.”
“Chủ tịch luôn tín nhiệm tôi và tôi luôn biết ơn ngài ấy.”
Vu Chính nói đến đây thì không nói thêm gì nữa, khuôn mặt mới khoảng độ ba mươi của anh ta đã xuấthiện rấtnhiều nếp nhăn.
Từ Hành Anh gật đầu, không hỏi thêm nữa, cô chỉ muốn biết tại sao cha cô đã mất mấy năm rồi mà anh ta vẫn có thể thủ vững ở nhà họ Từ như thế này.
Bây giờ xem ra Trưởng phòng Vu thực sự rấtbiết ơn cha mình, chú nhỏ từng kể rằng sau khi cha qua đời, rấtnhiều nhân viên cũ đã đi ăn máng khác.
Chiếc xe dần dần giảm tốc độ rồi dừng lại, Từ Hành Anh xuyên qua cửa sổ xe nhìn thấy một nhà máy lớn, cạnh cửa có một tấm bia đá, trên đó viết bốn chữ ‘Tập đoàn Từ thị’.
Tài xế mở cửa, Từ Hành Anh xuống xe, hôm nay cô mặc bộ vest mà chú nhỏ đã chọn cho cô từ tối qua, không còn là đồ thư ký với áo sơ mi và váy nữa mà là áo sơ mi và quần âụ
Tu thân, đứng đắn, khiêm tốn và hết sức không kiêu ngạo, không siêm nịnh.
Chú nhỏ đã nói như thế.
Hôm nay cô đến nhà máy mà không thông báo cho ai biết, chuyện này chỉ có chú nhỏ và Vu Chính biết, ¢hắc là muốn cô quan sát tình hình thực tế ở bộ phận sản xuất̸.
Vu Chính dẫn Từ Hành Anh vào bằng cửa phụ, cả hai đều đe0 khẩu trang, nhân viên tưởng rằng họ là quản lý bộ phận sản xuấtđến giám sát công việc.
“Đại tiểu thư, đây là xưởng sản xuấtchính của tập đoàn chúng ta. Tầng một và tầng hai chủ yếu sản xuấtnguyên liệu, tầng ba và bốn chủ yếu là gia công, tầng năm và tầng sáu chủ yếu chịu trách nhiệm lắp ráp.”
Lúc này Từ Hành Anh đang quan sát từ tầng cao nhất đến tầng thấp nhất, các nhân viên đều mặc đồng phụclao động và bận rộn với công việc của chính mình.
Trong giây lát cô chợt cảm thấy bản thân đã quay trở lại cái thời làm việc bán thời gian như năm đó.
Từ Hành Anh đột nhiên mở miệng “Ở đây quyền lợi của nhân viên thế nào?”
Vu Chính nhướng mày, vẻ mặt không hề thay đổi, nhẹ nhàng đáp “So với các công ty khác thì phúc lợi của tập đoàn chúng ta thực sự rấttốt. Đây là điều mà chủ tịch đã cố ý dặn dò từ trước.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận