Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Miên vừa mới đội mũ phượng lên, chiếc mũ phượng ước chừng có khoảng trăm viên ngọc trai, trăm viên đỏ như máu bồ câu, tơ vàng phủ kín, bay lượn như cánh phượng, tơ vàng chạm rỗng, xa hoa quý giá lại không nặng nề.
Áo cưới vừa người, nửa thân trên thêu hoa sen, chính diện là loan phụng hòa minh, hai con chim triền miên lưu luyến, tượng trưng cho tình yêu tới từ hai phía, chiếc áo cưới do hàng trăm tú nương trong cung tỉ mỉ chế tác, đương nhiên là vô cùng tinh xảo, còn đẹp hơn tiên nữ.
Đường Miên giơ cây quạt lên, nhưng lại có một chút không nỡ, lọt vào trong mắt là dáng vẻ thẹn thùng che mặt e lệ, đôi mắt ngập nước, tựa như có thể nhìn thấy má lúm đồng tiền của nàng, xảo tiếu thiến hề, mỹ mục phán hề, lúc nhìn thấy bóng dáng của tân lang, đôi mắt sáng rực lên.
Thời gian như dừng lại trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại hai người đang nhìn nhau.
Đường Miên có cảm giác thỏa mãn, sung sướng khó tả. Lúc Tả Triều Chi nhanh chóng đi tới phía nàng, nàng lại nâng cây quạt lên cao ra vẻ rụt rè, nhưng không nhịn được liếc trộm hắn vài cái.
Cái gọi là con cưng của trời, đó chính là Tả Triều Chi trước mắt nàng, dáng người cao lớn, mắt mũi như điêu khắc tỉ mỉ sắc sảo, khí chất uy nghiêm không thể bỏ qua, nhưng đôi mắt lạnh lùng khiến người ta sợ hãi lại đang nhìn nàng với sự dịu dàng, tình yêu độc nhất này cảm động hơn cả bất kỳ báu vật nào.
Ngay khi Đường Miên còn đang sững sờ, Tả Triều Chi đã đứng yên trước mặt nàng, sau mười năm năm, hai đời dây dưa, bọn họ lại lần nữa đối mặt với nhau, bây giờ không phải không cam lòng, không phải không muốn, chỉ có hai trái tim khát khao được gắn liền với nhau.
“Đường Đường, ta tới đón nàng đây.” Tả Triều Chi thấp giọng nói.
“Ta vẫn luôn chờ chàng tới.” Đường Miên ung dung đáp lại, khuôn mặt hoàn toàn bị quạt che kín, không dám để hắn nhìn thấy nước mắt của mình.
Tả Triều Chi khom lưng nắm lấy tay nàng, hai người sánh vai bước ra khỏi cánh cửa phòng, nhận lấy sự chúc phúc bốn phía, đi thẳng tới nhà chính, vợ chồng Hứa thị ngồi ghế chủ vị, Hứa Tu Đệ từng là thượng thư, cách thượng thư lệnh cũng chỉ có một bước, miệng lưỡi nhanh nhẹn, nhưng giờ phút này lại không có tư cách nói gì, chỉ có thể nói với con gái một câu, “Sống thật tốt với Đại tướng quân, vợ chồng hòa thuận.”
“Con gái đã biết.” Đường Miên lớn tiếng đáp lại.
Hoa thị nhìn con gái lộng lẫy xinh đẹp, hoảng hốt nhớ tới ngày con gái lớn xuất giá, lúc đó bà là mẫu thân vui vẻ cỡ nào, bây giờ đứa con gái thứ hai xuất giá, trong lòng cũng vui vẻ nhưng lại có thêm sự chua xót áy náy.
Hai mắt Hoa thị đỏ lên, không nói nổi thành lời, Đường Miên cúi đầu, không nhìn vào mắt bà.
Hỉ nương hô to, “Giờ lành đã tới.”
Tả Triều Chi và Đường Miên cúi đầu trước hai vị trưởng bối, sau đó nắm tay nhau đi tới cổng lớn phủ quận chúa, tám người khiêng kiệu đón dâu đều là binh lính tới từ lớn doanh Tây Bắc.
Đời trước là lớn ca Đường Miên cõng nàng lên kiệu, bây giờ chỉ còn lại thứ huynh, thân phận không đủ, cũng không thể để Tu Kỳ cõng nàng lên được. Tả Triều Chi tự mình bế nàng lên kiệu, để nàng ngồi ổn định rồi thì kiệu mới được nhấc lên, chắc chắn ổn định không hề rung lắc.
Quãng đường về phủ tướng quân khá ngắn, kiệu hoa cố ý đi thêm một vòng, đội ngũ đón dâu vô cùng náo nhiệt phát tiền mừng và kẹo mừng, Đại tướng quân thành hôn, cấm quân dọn đường, dân chúng vây xem vui vẻ, đâu vào đấy, Tả Triều Chi lấy lá vàng làm tiền mừng, kẹo lưu ly làm mẹo mừng, dù già hay trẻ đều tới chia vui với Đại tướng quân đương triều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận